Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

Tại sao chúng ta không thể có cùng quan điểm

Tri kỷ trong cuộc đời có vẻ như là một điều xa xôi, Năm nay tôi 26 tuổi, tôi có còn là một người trẻ trung nữa đâu, nhưng tôi vẫn chưa tìm ra cho mình một người bạn thật sự. Nhiều người nói tôi quá khó tính, nhiều người nói tôi quái dị, còn tôi, tôi không biết mình đang tìm kiếm điều gì. Một ngày tôi thức dậy và nhận những công việc mà người ta giao cho tôi, tôi nhiều lúc quên rằng mình cũng có những ước mơ và những đam mê của riêng mình. Tôi cố gắng không tranh giành điều gì khác, nếu như có hơn một sự cạnh tranh, chắc chắn điều đó sẽ tạo ra mâu thuẫn, không ít thì nhiều, dẫu biết rằng chính sự cạnh tranh đó tạo ra cái mới, sự vươn lên....
Nếu như bạn là một người bạn của tôi thì chắc là tôi đã nói cho bạn nghe mọi chuyện về mình trong khoảng thời gian này, những bế tắc mà tôi đang đối mặt, nhưng hiện tại tôi không có một ai để nói, và tôi cũng đã quen rồi việc tự giải quyết những cảm xúc của mình. Mọi người thường nói, kể ra sẽ tốt hơn, khóc hoặc gào thét, hoặc lao động sẽ giúp giải quyết những suy nghĩ vẩn vơ, có thể nó làm được chút ít, một khoảng thời gian chứ không phải là hoàn toàn. Tôi không muốn những chuyện của mình san sẻ cho những người mà tôi không tin tưởng. Tôi biết trong mắt mọi người trông tôi rất yêu đời, sống không có một cảm xúc, nếu điều đó làm cho mọi người thấy tốt. Có nhiều người quan tâm tôi, tôi biết điều đó, nó làm cho tôi cảm thấy một chút ít tốt hơn và tôi vẫn cố gắng nhiều để họ không phải thất vọng... nhưng cuộc đời không chỉ do bản thân mình tạo ra, đeo đuổi những gì lớn lao có thể là ngu ngốc hoặc là mãn nguyện.
Giả sử như chúng ta tìm kiếm cho mình một người yêu, có thể lần đầu tiên gặp mặt, những ngoại hình bên ngoài khiến bạn cảm thấy choáng ngợp, giống như tình yêu sét đánh. Đó là việc tôi cho rằng tình yêu sét đánh là không có thật, nếu bạn tin rằng tình yêu sét đánh là có thật thì có lẽ bạn sẽ có thật nhiều tình yêu sét đánh và bạn sẽ chết đi sống lại nhiều lần. Vẻ bề ngoài thường không phải là thứ mà người ta tìm kiếm, mặt dù khi chúng ta còn trẻ, việc kiếm một người yêu thường dựa vào đó mà thành. Tôi không phê phán gì chuyện bạn quan trọng vẻ ngoài hơn là nét duyên bên trong, ngay cả việc tôi còn không phải là một con người có duyên nữa. Thế rồi theo thời gian gần gũi, bạn nhận ra rằng có những khác biệt lớn giữa hai người, có thể là về một vấn đề thời sự, hoặc một cách giải quyết một sự việc giao tiếp hằng ngày. Ví dụ, một người bán vé số đến mời bạn mua, bạn không mua, bạn của bạn mua, nó sẽ bình thường nếu đó là một người bạn bình thường, nhưng nếu đó là người yêu của bạn. Bạn nhất định sẽ hỏi "tại sao anh (em) mua làm gì, có trúng đâu?"... và rồi một cuộc tranh luận có thể nổ ra, đó là chuyện giữa những người yêu nhau. Còn chuyện của những người lạ, thường bắt nguồn từ việc cư xử nơi cộng cộng, truyền thông, diễn đàn, mạng xã hội,... không phải vì người ta có trình độ văn hóa khác nhau mà là lối sống văn hóa khác nhau, nhận thức khác nhau. Bạn có thể nhường ghế xe buýt cho người già và thiếu phụ, nhưng không thể bắt buộc một người khác làm giống như bạn, tại sao mọi người có thể điều khiển một ý nghĩ khác khi họ luôn nghĩ rằng điều họ đang làm là đúng.
Như vậy dù chúng ta có cùng được đào tạo trong cùng một trường lớp, cùng một bài giảng cũng chỉ là điều kiện phụ để chúng ta có được cách nhìn nhận của mình. Một hôm tôi vào viện thăm người bạn của mình, những đứa trẻ con của một người khác đua nhau nói tục, điều đó nhanh chóng phản ảnh về điều kiện, môi trường sinh sống của chúng. Một hôm khác, tôi đi trên chuyến xe trở về đơn vị, một bà mẹ có 2 đứa con đi du lịch, bà mẹ là giáo viên, có một thái độ rất tiết kiệm, nhưng cũng có những thứ không vừa lòng tôi, khi bà mẹ có một thái độ tiết kiệm thái quá khiến tôi lo lắng rằng, sau này những đứa con sẽ có thái độ tiết kiệm thái quá với chính bản thân mình và với xã hội. Như thế nếu tôi là người chồng, thì chắc là chúng tôi sẽ phải cãi nhau nhiều hơn một lần môt ngày. Chỉ có một điều tiếc là, khi chúng ta đang là những người tìm hiểu nhau, chúng ta không bao giờ sống thật với bản thân mình, tôi lo lắng rằng sau này tôi cũng có thể gặp một người không trung thực.
Do mỗi người có một cách nghĩ khác nhau mà có khi chúng ta khiến cho người đối diện không được thoải mái, tôi cho thế này là đúng, anh lại cho thế kia là đúng, như vậy thì ai trong chúng ta đúng, giá trị đạo đức và nhân cách chẳng phải cũng chỉ là tương đối hay sao. Con người nào có toàn diện, người chín người 5 vốn đã không thể nào cùng nhau đi tiếp.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét