Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Quyền và Nghĩa vụ

Có những lúc tôi nghĩ, không biết mình có nên làm một việc gì đó hay không? Thường khi làm chúng ta nghĩ là, rồi chúng ta được những gì, tức là phải có một điều gì đó xứng đáng hoặc là thứ mà ta cần để tạo ra một động lực. Tôi không biết là có một người nào làm một việc mà không suy nghĩ gì về xa xôi, về những thứ họ bỏ ra không có gì trả lại. Nói đến một gì đó chung chung, tôi nghĩ nó chính là quyền và nghĩa vụ.
Quyền là điều kiện ban đầu, nhưng mà thôi tôi nên nói bằng một ngôn ngữ bình dân hơn, không hoa mỹ không câu từ và không nên khoa học, tôi thường thấy những nhà báo viết câu từ khoa học, rất hay nhưng đọc thì chưa chắc mọi người đã hiểu được gì. Tôi không phải là không muốn viết bằng một ngôn ngữ khoa học mà vì tôi chưa đạt được trình độ đó. Nhiều khi người ta không biết rằng bản thân có những thứ rất ý nghĩa mà nó tồn tại như một chuyện hiển nhiên. Bạn hãy thử nghĩ, tại sao mỗi tối tivi lại phát những tin như là khủng bố, chiến tranh, sự hỗ trợ của đồng minh, liên minh,... Có vẻ những tin tức này rất là hấp dẫn, và nó giống như là một sự thu hút đối với người xem đài. Nhưng nếu bạn nghĩ lại, bạn có muốn được sống trong một hoàn cảnh chiến tranh như thế hay không, và có bao giờ bạn tự hỏi cuộc sống mỗi ngày của chúng ta có ý nghĩa gì? làm một sự so sánh, bạn sẽ thấy rằng thật là hạnh phúc biết bao khi được sống trong một đất nước có nền hòa bình như thế này. Quyền được sống trong hòa bình là một điều cơ bản.
Là một nhà báo bạn sẽ nói nhiều đến quyền tự do ngôn luận, rồi có những người lại tự hỏi, tại sao không được tham gia chủ đề này, không được nói đến vấn đề kia. Không chỉ riêng báo chí, truyền thông mà ngay cả những công dân bình thường khi tham gia lên tiếng nói cũng phải cẩn thận. Như thế là quyền tự do ngôn luận nói chỉ cho có thôi đúng không, vì dù sao thì nó cũng bị kiềm kẹp bởi những quy tắc..!??? Tôi chưa từng cảm thấy rằng mình bị bó buột vào một quy tắc nào cả, nó thuộc về tính đúng sai, như người ta nói rằng "uốn lưỡi bảy lần trước khi nói", bởi vì tiếng nói có tác dụng rất thần kỳ. Ngòi bút từng là vũ khí sắc xảo, sở dĩ như vậy là vì nó có tính hình ảnh rất cao, có khả năng điều diễn suy nghĩ của con người, không phải tất cả những gì chúng ta hiểu biết được tạo thành từ hình ảnh hay sao? Khi tôi nói đến tiếng nói, là nói đến cả âm thanh, hình ảnh, chữ viết, và kể cả ngôn ngữ của cơ thể. Tôi nghĩ rằng nếu như mình nói rằng "Anh có ăn cơm không?" và "Anh ăn cơm cùng tôi nhé!" thì chắc là nó khác nhau lắm, nhưng vì tôi vô ý nên vẫn thường nói câu đầu hơn là câu sau, mọi người hiểu tôi sẽ không trách, nhưng người mới thì tôi là người ngu ngốc lắm.
Còn tình yêu thì sao, ngày nay tình yêu được hiểu rộng hơn rồi, nhưng vẫn có những giới hạn cho tình yêu, nếu như người cùng huyết thông lấy nhau là loạn luân thì người cùng giới lấy nhau chỉ là một điều phi thường. Có nhiều người cam chịu sự sắp đặt của người khác, nhưng rồi sự khổ đau sẽ đến trong suốt cuộc đời còn lại của họ, Tôi có thể yêu bất cứ người nào tôi muốn, nhưng nếu họ không yêu tôi, tôi không có quyền gì ép buộc họ  phải làm vậy cả, nhưng tiếc là trong hệ thống giáo dục, chưa giới thiệu nhiều về tính ích kỷ, đáng lẽ cần phải giới thiệu cho mỗi người rằng, cuộc sống là quyền của mỗi người, muốn yêu thương ai là quyền của họ không được cưỡng cầu, không phải là lý do để oán ghét thù hằn, không phải là do chúng ta quyết định, sống nên nghĩ về ta và đồng thời cũng nghĩ về mọi người khi quyết định làm một việc gì.
Cho đến khi bạn nghĩ rằng, mình lúc nào sống trong cuộc sống này cũng chỉ là nghĩa vụ thì bạn chưa hiểu được ý nghĩa của cuôc sống này là như thế nào. Được làm việc cũng là một quyền lợi, có thể bạn nói rằng tôi điên hoặc một vài người nói với bạn rằng thật điên rồ khi mong muốn được làm việc. Không đúng, sẽ có lúc bạn nghĩ rằng, nhu cầu làm việc cũng là một thứ thiết yếu như ăn và uống. Và đến một lúc nào đó bạn nghĩ rằng mình làm một việc không phải vì nghĩa vụ thì đó là lúc bạn hiểu được cuộc sống này ý nghĩa như thế nào.
Tất cả những việc ta làm chính là để ta tận hưởng cuộc sống, những tình cảm vui vẻ hay đau khổ cũng chỉ là những thứ khi ta sinh sống mà ra, không có nó thì nhàm chán sẽ đến ngay lập tức. Làm gì có một người nào không có lòng yêu ghét, vui buồn, ... chúng ta chọn hành động và thái độ nào khi chúng ta gặp bế tắc phản ảnh sự trưởng thành của chúng ta, mặt khác những tính cách của bản thân, sự hiểu biết cũng tác động phần nào đến những hành vi mà ta sử dụng. Tuy nhiên nếu như bạn làm một suy nghĩ trước khi làm việc gì, thì nó sẽ tránh cho bạn những rắc rối và làm cho bạn có một cảm giác tốt hơn.
Tôi sẽ nói về nghĩa vụ, nếu bạn không làm một việc gì, thì nó không bao giờ đến với bạn, cũng như việc không nấu cơm thì không có thức ăn, không trồng lúa thì không có gạo, không có người nông dân thì không có thực phẩm, không có công nhân thì không cần máy móc. Không có tranh giành thì không cần quản lý, không cần ăn uống thì không cần lao động, không cần hòa bình thì không cần phải bảo vệ và chiến đấu, không cần tự vệ thì cần gì phải học võ, không muốn thu hút người khác thì không phải chăm sóc diện mạo. Vậy chúng ta tự trả lời, đi nghĩa vụ quân sự để làm gì, đóng thuế để làm gì, tuân theo hiến pháp và pháp luật để làm gì, tại sao phải đi họp tổ tự quản, tại sao phải đi học, sao phải hỗ trợ người khó khăn,... Tôi là một trí thức tôi hơn gì một nông dân, nếu không có tôi người nông dân có chết, nếu không có người nông dân tôi chắc chắn là không còn là một trí thức nữa.
Như vậy những gì chúng ta làm dù trước hay sao, dù gián tiếp, hay trực tiếp cũng là để phục vụ chúng ta. Cho nên chúng ta có nên phân biệt nghĩa vụ và quyền lợi nữa hay không.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét