Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Đến lúc tôi không còn trẻ nữa (up to end)

Hôm trước tôi đã nói đến chuyện người xấu xí thường cảm thấy rõ ràng sự thiếu công bằng của vẻ bề ngoài. Và mặt dù điều đó là sự thật, cũng không có gì mang tính tuyệt đối, có những người đẹp mà tấm lòng họ cũng đẹp, có những người xấu và họ thật là xấu cả bên trong. Bởi vì đây là xã hội, và con người phát triển do nhiều yếu tố, nhân chi sơ thích làm điều ác.
Tôi nhìn thấy có nhiều người cố gắng níu kéo tuổi thanh xuân của mình, dù cho họ có đẹp đến mức nào thì đến 1 ngày, tuổi tác cũng làm những nếp nhăn xuất hiện, da bắt đầu khô đi và xuất hiện đồi mồi, tóc bắt đầu chuyển sang màu trắng. Tôi nhìn thấy má tôi, tóc bắt đầu chuyển sang màu muối tiêu, trông thật xác xác xơ và thiếu sức sống, còn ba tôi thì đã bị hói nặng ngay từ những ngày của tuổi 40. Tôi biết rằng dù có làm gì đi chăng nữa, tôi cũng không thể nào làm cho thời gian dừng lại, và giới hạn của con người chỉ trong vòng 100 tuổi. Tôi biết rằng sẽ đến lúc tôi cũng sẽ có những nếp nhăn, đồi mồi, và vì tôi là con của ba nên tôi sẽ bị hói, những điều tôi không tránh khỏi.
Nhưng cũng như tôi, và cũng như bạn, tôi chưa bao giờ nghĩ những điều đó là xấu xí của cha mẹ mình, mặc dù trong mắt người khác họ thật sự không còn đẹp đẽ. Tôi nhớ có lần xem một bức ảnh, người cha bị biến dạng khuôn mặt và cô con gái, không có một sự khiếp sợ về sự xấu xí giữa những tình cảm. Điều đó là gì nếu như bạn không tin vào tình yêu thương thật sự, nó không phải trên phim ảnh đâu.
Theo thời gian, nỗi sợ hãi về tuổi tác không còn đeo bám bạn nữa, thay vào đó là niềm vui sống với cả những bất trắc xảy ra trong cuộc sống. Có khi bạn đọc những dòng này và bảo rằng tôi nên đi tu hành đi, nhưng sự thật tôi không theo bất cứ một đạo luật nào, và nếu bạn tiếp xúc tôi, bạn sẽ thất tôi có xu hướng tự do, phóng túng (phóng túng theo đúng nghĩa đen của nó).
Sao chúng ta phải chống lại những thứ thuộc về tự nhiên của con người, trong khi chúng ta có thể dùng những thứ khác để làm cho cuộc sống của chúng ta được dễ chịu hơn. Tôi từng nói với nhiều người rằng, khó chịu với một vấn đề không làm cho nó được giải quyết mà chỉ càng làm cho mình bế tắc. Tôi vẫn cố gắng để trở nên thanh lịch hơn trong mắt người khác, nhưng tôi không còn có ý định sử dụng những vẻ đẹp của mình để cuốn hút người khác nữa. Khoảng thời gian tôi cố tình tạo sự chú ý không còn nữa, tôi thấy rằng mình một phần thoát ra khỏi bế tắc của chính mình. Tôi không quan trọng ngày mai tôi phải gặp ai, tôi không quan trọng tôi có còn trẻ nữa hay không. Tôi quan tâm khi tôi trẻ, tôi trông như thế nào!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét