Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Một buổi chiều (phần kết)

Khi xe đi đến đoạn đường băng qua thành phố, Tư xuống xe và trở về nhà, cô phải đi bộ một quãng đường dài nữa để đến được nhà mình. Mọi khi cô thường bắt xe ôm để về nhưng hôm nay thì cô thật gặp may, một người bạn lâu năm đã ở ngay đó khi cô vừa xuống xe, nếu nói đây là một chuyện trùng hợp thì chắc cũng chẳng có mấy người tin thật. Có khi Tư đã nói về người bạn này rồi, nhưng đó là chuyện của những ngày sau này, còn hôm nay anh chỉ là người giúp đỡ đưa cô về nhà sau một chuyến đi dài mà thôi. Dì Tôn biết chắc rằng chiều nay Tư sẽ về nên đã nhờ anh Nhớ đến đây để đón cô. Trong một phút chốc khi gặp lại người quen giống như cô không muốn nhớ đến bất kỳ ai ở bên cạnh mình nữa. Tư cũng không thể đoán được là Nhớ trở về nhà trong những ngày này, anh đang đi làm trên những con tàu mà không hẹn ngày nào trở lại, ngày xưa anh và Tư cùng lớn lên trong khu nhà trọ, anh là một người mồ côi mà cha mẹ Tư cho ở nhờ.
Ánh nắng chiều cùng những cơn gió nhẹ, lại đưa cả mùi rơm vào khiến cho cô cảm thấy một buổi chiều ảm đảm như những ngày xưa, cái cảm giác này đã lâu lắm rồi không trở lại. Tư nghe tiếng những con nhái bầu kêu oang oang như lạc mất con trên những cánh đồng đầy bùn đất, vài người còn đang đi về trên những con đê. Nhưng điều Tư đang nghĩ lúc này, có phần không đúng mực cho lắm, cô tưởng tượng rằng mình đang trên đường về sau một ngày làm việc mệt nhọc và người đang chở cô là chồng mình, cô muốn dựa vào đó để tìm thấy những hơi ấm trong màn sương đang xuống dần. Và cô nghĩ đến cảnh gia đình quấn quít bên nhau trong bữa cơm chiều, tất cả như là một giấc mơ vậy.
Kể cả ánh hoàng hôn cũng làm cho mọi thứ trở nên mơ hồ và nửa thật nửa mơ như vậy, nhưng đó chỉ là tưởng tượng, cô nói với anh Nhớ.
- Cảnh tượng này làm cho em muốn có một gia đình ở làng quê.
- Vậy thì em mau lấy chồng đi, dì Tôn cũng mong em tìm được chỗ đấy.
Tư chỉ cười khẽ, cô biết rằng Nhớ chỉ cho những lời nói của cô là thoáng qua, nhưng cô còn nghĩ xa xôi hơn như thế. Những khung cảnh cứ thế trôi qua, nhẹ nhàng và lãng mạn như trong một cuốn phim vậy. Màn đêm đang dần dần buông xuống và Tư cảm thấy lạnh ở hai bên cánh tay, cô muốn lấy áo khoát từ trong giỏ ra để mặc vào, nhưng cô lại nghĩ cứ để như thế có vẻ lại hay hơn, dù sao thì anh Nhớ chắc cũng đang lạnh. Tư hỏi Nhớ đã đợi cô lâu không, anh nói rằng dì Tôn bảo anh đi sớm vì có thể cô sẽ về sớm, nên anh ở đó đợi cô gần một tiếng đồng hồ rồi, Tư không thể cảm giác được thời gian này dài như thế nào khi cô đợi người khác đâu, vì điều đó là điều hiển nhiển như vậy. Rồi Tư hỏi anh về khi nào anh đi.
- Anh đang định đi chuyến dài ngày, nên anh trở về để chuẩn bị một số việc trước, có khi nửa năm sau anh mới về được, anh không muốn mọi người xem anh đã mất tích một cách yên ắng._Nhớ nói thế, cũng đã lâu rồi từ khi anh rời nhà trọ lên thành phố kiếm sống bằng nghề đi biển, điều đó như đúng ước mơ từ nhỏ của anh. Nó bắt đầu bằng những chuyến đi khó khăn, nhưng đến nay thì mọi chuyện đã ổn định. Cô không còn lo cho anh nữa, dù rằng có nguy hiểm đang chờ anh ở ngoài đó. Cô cũng không còn nghĩ đến anh như là một chuyện tình, cô biết rằng cô đã xác định được, anh như là một người anh của cô. Không phải vì bây giờ cô có người yêu rồi mà vì cô biết rằng, chỉ có người thân trong gia đình, cô mới nhớ và lo lắng và có thể nói chuyện một cách thoải mái như thế này.
Một ngôi sao đã lên ở cuối chân trời, những ngọn dương cũng đang dần đưa đẩy mạnh trong gió, Tư biết là nhà cô ở ngay kia thôi, những con chó nhà hàng xóm sủa inh ỏi khi xe của Nhớ chạy ngang qua, có những người đang ngồi trước bàn đá trước nhà và cô có thể nhận ra ít nhiều họ là ai. Cô lại trở về nhà sau một chuyến du lịch ngắn nữa.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét