Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Cô đơn làm tôi thấy khó thở

Tôi không thường hay nghĩ đến việc mình có cô đơn hay không, thế rồi khi tôi không còn viêc gì để làm tôi lại nhớ lại mình đang ở một mình và trong tay không có gì để làm, tất nhiên tôi không nói đến thiết bị di động và máy tính.
Điều gì làm tôi cảm thấy có ý nghĩa trong cuộc đời này, có thể là công việc, nhưng cũng có những lúc nhiều công việc làm tôi không biết nên làm điều gì trước, hoặc là tôi đang mệt mỏi quá và muốn nghỉ một chút. Tôi bắt đầu suy nghĩ về tâm lý học, khi tôi biết nó có thể khiến một con người mạnh mẽ hơn bất cứ sức khỏe của một lực sĩ nào. Tôi biết rằng sức mạnh của ý chí là cần thiết hơn là 1 sức khỏe bằng xương bằng thịt. Tôi cũng nghiên cứu về hoạt động tâm lý của con người, nó có thể giúp tôi một ít, nhưng cũng có những thứ không theo một quy luật nào cả, có khi tôi đoán được, có khi tôi thấy phân vân trước một điều gì đó. Nó giúp nhiều trong tôi tiếp xúc với người khác. Tôi đã từng nghĩ đến một câu nói "sự ghẻ lạnh là hình phạt lớn nhất đối với 1 người", điều đó thật sự đúng, tôi có thể cảm thấy một người bất lực như thế nào khi bị tách biệt ra khỏi đám đông, mặc dù chính họ đang làm những điều mà tách họ ra khỏi những người xung quanh. Tôi cũng nghĩ chính những sự tách biệt đó làm nên một con người của tội lỗi, họ có thể trong giây phút xem xã hội và hạnh phúc của người khác là kẻ thủ của họ và có thể không còn gì để mất nữa.
Tôi đang suy nghĩ về vấn đề của mình nhưng không thể nào nói xa nói gần được, tôi muốn nói rằng trong những giây phút này đây tôi thấy mình cần một ai đó để ở bên, điều đó chứng tỏ rằng tôi đang yếu đuối đi trong chính con người mình. Tôi có thoát ra khỏi đó, tôi biết mình sẽ gặp khó khăn. Thế rồi khi thời gian đi qua, thì cảm giác này cũng không thể ở lại quá lâu được. Tất nhiên khi tôi còn có những thứ khác để suy nghĩ chứ không phải cứ nghĩ mãi về vấn đề cô đơn này được.
Có một người nói rằng "tôi cô độc chứ không cô đơn", chắc nhiều bạn biết rằng đây là câu nói của một nhân vật trong phim "one day", cô nữ sinh Emma đem lòng yêu người bạn lâu năm của mình, nhưng không nói ra được, cô muốn quan hệ với chàng nhưng cũng sợ rằng mình không thể níu giữ người hoan lạc, và cô nói "hoan lạc không giữ ấm ta lúc về già", đúng vậy, hoan lạc không đem lại thứ cảm giác ấm áp mà ta cần có. Và cô đơn và cô độc là 2 điều khác nhau thật, cô độc tức chỉ là 1 mình, cô đơn chính là không tìm được ai đó ở bên mình, hoặc trong lòng cảm thấy trống trải bất chợt. Trong chính lúc này, tôi cảm thấy mình cô đơn thật, tôi có thể nghĩ đến cảm xúc của mình sâu như đại dương đen thẳm trong đêm tối, và không biết đến đâu là tận cùng, và càng lúc càng lạnh lẽo.
Tôi thấy khó thở và muốn nghĩ đến những mối quan hệ kiểu như một đêm, nhiều người nghĩ rằng chắc tôi không có gì phải lo lắng, có thể đúng nhưng tôi cũng có thứ để lo lắng cho mình.
Những lúc như thế này, lại làm cho tôi muốn viết thật nhiều, nghĩ thật nhiều, và lúc này tôi lại sáng tạo ra được nhiều thứ hơn là tôi tưởng. Niềm vui ít ỏi khiến tôi thấy khá hơn và không phải sa đà vào những ý nghĩ xấu xa. Tôi không có khuyên mọi người nên sống như thế này, tôi khuyên mọi người nên tìm cho mình một người bạn để tâm sự những khi buồn chán, nhưng có qua thì cũng có lại, bạn biết đấy, bạn cũng nên ở bên cạnh những người mà đã giúp cho bạn một cảm giác dễ chịu. Họ cũng cần bạn trong những lúc cô đơn và cần ít nhất một người chia sẽ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét