Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Sự tinh tế trong mỗi người làm họ có khả năng thích ứng hơn

Xã hội này vẫn còn tồn tại những bất công, tôi đã học triết học, nhưng học là 1 chuyện, hiểu lại là chuyện khác, có người chưa từng bao giờ đọc 1 chữ nào, nhưng họ vẫn biết quy luật của sự phát triển dù không nói ra được bằng 1 khái niệm đầy đủ.
Để mở đầu những câu chuyện như thế này tôi thích nói về mình nhiều hơn, tôi thường suy nghĩ về những chuyện như thế này, và liên hệ để thấy rằng nó thật sự từ trong suy nghĩ của tôi chứ không phải là từ những suy nghĩ của người khác, nếu có 1 ai đó đọc những thứ này mà cảm thấy thích thú. Vậy là ai đó chắc cũng dễ thích ứng với tôi, còn tôi, tôi lại thích nói bằng những trang giấy hơn là qua trò chuyện.
Má tôi, tôi gọi bằng má, thường không nói chuyện nhiều với tôi, những gì tôi học được trong cuộc sống là từ những gì má làm chứ không phải từ những gì má nói. Má tôi là người ít học, mọi người đừng nói là tôi ăn nói thô tục, tôi đúng là thô lỗ vậy, và tôi cũng quê mùa như chính ngôn ngữ của mình vậy, chính vì vậy mà má không có gì về tự nhiện xã hội, hoặc là khoa học để dạy dỗ tôi và chị em tôi cả. Tất cả những gì má làm là kiếm tiền, kiếm cơm nuôi chúng tôi lớn lên. Nói ra như vậy cũng giống như kể những câu chuyện cổ tích vậy, nhưng nó đúng là một câu chuyện cổ tích. Cho dù sau này khi lớn lên rồi tôi thường hay nói với má là do má không cho con đi học thêm, không cho con uống sữa ngoại, ăn uống đủ chất, cũng chẳng dạy con học gì,... để con thông minh như người ta, nhưng tôi biết má vẫn biết là tôi đang đùa thôi, tôi thường hay đùa như thế lắm, nó khiến cho tình cảm của gia đình không phai nhạt. Tôi cũng chẳng hiểu làm thế nào mà má có thể làm cho chúng tôi hiểu được cái đạo đức của cuộc sống, tôi nghĩ là thầy cô cũng có một ít tác dụng nhưng người gần gũi với mình mới chính là người làm cho mình cái sống như vậy, tôi cũng đi học cùng bạn bè của tôi mà, không phải ai cũng ngoan ngoãn đâu, bạn biết rõ điều đó, trong 1 lớp học có kẻ mạnh kẻ yếu và bắt nạt lẫn nhau là chuyện thường ngày. Tôi cũng chẳng thể hiểu rõ những gì mà má đã trải qua để có cái nhìn với thế giới quan như thế, dù rằng chẳng biết rằng triết học Mac, hay tư tưởng Hồ Chí Minh là gì cả.
Tại sao tôi không nói đến ba tôi, vì tôi không hay nói chuyện với ba lắm, nhưng có lẽ tôi không nói đến thì đúng là con người của tôi hơn.
Nhưng bây giờ tôi muốn nói đến một việc khác.Đó là những bất công trong xã hội, tôi chỉ nói đến một chuyện như thế kia để có 1 ví dụ thôi, chỉ là tôi đi quá xa so với những gì định nói. Trong cuộc sống của chính mình tôi thấy rằng những điều bất công là thường xảy ra. Không phải là tôi thấy chán nản cuộc đời này, hoặc là người ta hay gọi là gì ấy nhỉ, à "bất mãn chế độ", không, tôi không phải như vậy. Tuy nhiên tôi tin rằng trong những môi trường thế này, những bất công là những thứ nhỏ nhặt mà thôi, nó không giết chết ai được, nếu nó làm ai đó tổn thương thì chắc là không thể nào ẩn mình trong bóng đêm im lặng được rồi. Cho nên nếu nó có xảy đến với tôi thì tôi cũng xem như là một tai nạn ngẫu nhiên mà thôi.
Bạn của tôi, tôi thường hay nói là mình không có bạn, là vì không thân cho lắm, tôi không thể nào nghĩ đến chuyện thân thiết với một ai đó mà không khiến cho họ cảm thấy khó chịu, thôi thì nên giữ khoảng cách, mọng là mọi người hiểu. Bạn của tôi thường hay than vãn về những chuyện khó chịu xảy ra xung quanh, than vãn và bất lực, mặc dù bạn cũng hiểu rằng bất công là không tránh khỏi nhưng than vãn cũng là một cách để giải tỏa cảm xúc. Nếu mình có thể chịu đựng một chút, biết đâu cả thế giới này lại bừng sáng hơn khi mình đấu tranh cho những thứ gọi là công bằng.
Tính so đo là không tốt, càng so đo thì mình càng cảm thấy đầu óc nhỏ bé lại, nặng trĩu. Tôi thường hay so đo lắm, tôi có nói về sự ghen tỵ của mình trong một bài viết gần đây rồi, đúng rồi, bây giờ tôi vẫn chưa thoát được. Tôi cố gắng học cách để cho qua tất cả mọi việc, tôi cũng khuyên bạn mình nên cho qua những thứ nhỏ nhặt, cõ lẽ khó nhưng rồi sẽ làm được.
Nếu bạn nghĩ một chút đến cảm xúc của mọi người bạn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, nghĩ như thế nào ấy nhỉ, à họ sẽ hạnh phúc lắm, vui lắm  khi có được những cơ hội cho họ. Và chẳng hạn, có những câu nói kiểu như danh ngôn ấy, "cho đi là không muốn lấy lại gì cả".... tôi cũng không biết nữa, thật sự tôi không quan tâm đến danh ngôn danh luận, nó không đáng để để tâm nếu như con người bạn không thật sự nghĩ như vậy. Thay vào đó bạn nên tìm một người để theo dõi còn tốt hơn là lúc nào cũng đọc một câu danh ngôn trong có vẻ giả dối và không thực tế.
Tôi thường hay nhắc đến Sandra Bullock trong những bài viết của mình, một diễn viên, có tài, nhiều người nói rằng doanh thu của phim thường được đóng dấu bằng tên của cô ấy, nhưng những gì cô ấy diển cũng đáng để tâm. Đó là một kịch bản phim tốt, thường nó nói đến xã hội, công tác xã hội nhưng chính con người thật của cô ấy vậy. Sự tinh tế trong cách tiếp cận con người, mặc cảm xúc của cô ấy dù chỉ là trong phim thôi cũng làm tôi cảm thấy rằng, đây chính là thần tượng suốt cuộc đời của tôi. Nếu có dịp, bạn nên tìm những phim của cô ấy mà xem. Sẵn nói tới phim, tôi nói luôn có lần tôi giới thiệu cho một người bạn xem phim "Before Sunrise",một chuyện tình, một người con gái gặp một chàng trai, và không cần ngại ngùng gì gửi gấm cho nhau trong lần gặp đầu tiên. Trong đó toàn là lời thoại của 2 người, nhưng nếu bạn thật sự nghe hết những điều họ nói, thì có thể tưởng tưởng thời gian còn dài hơn là bạn và người yêu của bạn bên nhau.
Nếu chúng ta có thể hy sinh được một chút, biết đâu là may mắn đến với chúng ta, rồi sau đó 9 năm, và nhiều năm ta chỉ mất một chút và có nhiều thứ, và điều quan trọng hơn là chúng ta thấy cuộc đời này trôi qua dễ dàng hơn là làm mọi chuyện trở nên rắc rối.
Tôi không muốn ai suy nghĩ về những gì mình đã sống, đó là con người của bạn, không ai khuyên nhủ được tôi, tôi chẳng muốn khuyên ai nên làm gì. Chỉ là nếu mình cảm thấy con đường mình đang đi có được sự hấp dẫn thì đó chính là cuộc sống của mình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét