Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2016

Một buổi chiều

Nắng vàng rực chiếu nghiêng trên những con đường khắp vùng quê này, Tư không biết là bao nhiêu lần cô cảm thấy bồi hồi trước những ánh nắng buổi cuối ngày như thế này. Đó là một cảm giác mà cô có được từ lúc bắt đầu trở thành một thiếu nữ, lúc đó cô có nhiều thứ để thích thú. Mơ mộng về những sự lãng mạn nhất của người con gái. Bây giờ, Tư cảm thấy mình không có nhiều thời gian cho những thứ như thế nữa, và niềm tin vào tình yêu cũng ít nhiều bị lung lay. Cô không biết trên đời này thật sự có một sự lãng mạn hay không, nó chỉ thường thấy trong phim ảnh và truyện kể.
Tư nhìn qua những cánh đồng chạy dài bất tận đến tận chân trời, Cô không thể nảo tưởng tượng nổi những nơi xa xôi đó là ở đâu mặc dù cô thường hay nghĩ được rằng ở đó cũng rất đẹp. Tư thấy như mọi thứ nặng nề cuốn ra khỏi đầu óc mình, như quãng đường này chỉ là một ít trong suốt dọc con đường về nhà của Tư mà thôi. Tư nhớ rằng có những lúc cô đi thật xa, xa hơn cả những nơi này, nhưng chưa bao giờ cô có cảm giác nhàm chán. Tư nghĩ rằng, dù chặng đường có dài đến đâu thì cuối cùng chúng cũng đưa ta đến một nơi mà ta cần đến, nơi đó chắc sẽ có niềm vui. Tư không biết được còn có những gì xảy ra trên đoạn đường còn lại, cô chỉ cần ngắm nhìn và nó ít nhiều cho cô một kỷ niệm.
Tư có khi thấy những người đi đường đang làm những việc của họ, nhưng xe lướt qua nhanh hơn, những việc sau đó chỉ mãi là của riêng họ, và có rất nhiếu những người đang làm việc của mình trên thế giới này. Có những việc xấu, và có những việc tốt, không thể nào tất cả đều là yên bình được, nó là sự đối lập, cô cũng không thể điều khiển được tất cả mọi thứ. Cô nghĩ rằng, mỗi ngày mình được sống trong cảnh yên bình chính là điều tốt đẹp nhất mà cuộc đời này mang lại cho cô. Tư cũng chú ý đến những người trên xe, họ cũng như là 1 xã hội thu nhỏ, Tư có thể thấy một số ngưới tốt cũng có một số người xấu, chính bọn họ cũng làm cho thế giới này thêm phức tạp. Có khi Tư nghĩ, làm thế nào mà có những người xấu vẫn tìm thấy cho họ một người để bầu bạn, thật chất là cô đang nghĩ về mình, cô nghĩ rằng mình không quá xấu xí, và cũng không làm điều xấu nhưng cô vẫn còn lẻ loi trong cuộc đời này. Và rồi cô lại nghĩ, những người ích kỷ thì đôi lúc họ cũng tìm thấy được một thứ để họ phải hy sinh hoặc nhượng bộ, sự nhượng bộ này vừa làm thỏa mãn người khác lại đem lại cho họ thứ họ cần. Một sự lợi dụng lẫn nhau, nhưng chí ít nó làm cho mọi người gắn kết với nhau hơn.
Xe vẫn cứ chạy, mắt Tư đã bắt đầu cảm thấy mỏi mệt, có những lúc cô thiếp đi trong cơn gật gù, và gần như là tựa vào người ngồi bên cạnh. Cô biết rằng những lúc như vậy chắc chắn họ cũng có chút khó chịu, nhưng cô thật sự không thể ngăn mình thôi ngủ gục. Rồi xe bắt đầu đi vào thành phố, nơi mà những ánh đèn đường đang bắt đầu giăng sáng lên, có thể nhìn thấy ngay những người ăn mặc đẹp đẽ trong buổi cuối ngày, một số đang trở về nhà, một số khác thì chuẩn bị cho công việc của họ vào ban tối. Tư chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ sống trong thành phố, dù rằng có thời gian cô cho rằng sống trong thành phố là một việc khá là văn minh và có cơ hội phát triển. Nhưng nếu nghĩ lại thì, nếu có dịp, Tư chỉ muốn ở lại đây trong một thời gian ngắn như là chuyến du lịch mà thôi.
....

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét