Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

Hãy lắng nghe cách người khác nói chuyện

Hôm nay không phải là một ngày rãnh rỗi của tôi, tôi vừa mới làm xong công việc của mình, trong lúc tôi đang làm thì 1 người bạn bật một bản nhạc, mà tôi nghĩ thì nó chắc chắn là nhạc Trịnh 100%. Tôi nghĩ rằng nhất định sau khi xong việc mình phải viết một điều gì đó mà lâu nay tôi vẫn nghĩ như vậy.
Tôi thường nghe những bạn được đưa lên báo với những dòng tự bạch về mình như là 1 người năng động, hăng say hoạt động đoàn đội, và phần lớn họ thích nghe nhạc Trịnh. Đây chính là cái mà tôi định nói tới.
Nhạc Trịnh, theo tôi nghĩ nó là một nhạc không khó nghe, không khó cảm, mà giống như những bản nhạc giao hưởng, dạng nhạc nhẹ các nước mà chương trình radio thường phát. Tôi nghĩ thế, nếu nó có một cái gì đó cao sang hơn thì xin bạn đừng trách, vì tôi chỉ là một người bình thường, không phải là dạng nhà phê bình hay cảm thụ âm nhạc gì cả. Cho nên, với tôi bài nhạc phù hợp tâm trạng của mình và giai điệu hay thì tôi thích, tôi không thường hát nhạc Trịnh trong bình thường, vì ít khi lời ca của nhạc phù hợp với tâm trạng của tôi.
Vậy điều gì làm sở thích nhạc Trịnh trở thành một điều lạ đến vậy?
Lạ chính là ở chỗ, theo như những nhà phê bình thì đó là một dòng nhạc thượng lưu, có chất và chiều sâu. Tôi không phản bác, điều này khỏi nói tôi cũng thấy đúng rồi. Cái mà tôi muốn nói chính là cái mà những người thường nói là mình thích nhạc Trịnh, một sở thích không cần phải nói ra như một lời phô bày và chỉ điểm như thế, mà thật ra những gì họ nói có thật sự với cái họ đang nghĩ trong đầu, tôi tôn trọng và đề cao âm nhạc của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nhưng tôi cũng nói thật tôi chỉ vu vơ hát nó, hoặc nghe nó khi có tâm trạng, tôi chưa bao giờ để nó trong bộ sưu tập âm nhạc của tôi cả.
Chính điều này, bạn hãy lắng nghe kỹ những câu nói của người xung quanh mình, có lẽ tôi hơi khắc khe quá, hoặc có thái độ khinh thường người khác. Nhưng thật sự, tôi chưa bao giờ cho rằng sở thích nhạc Trịnh mà một số bạn nói là một điều chứng tỏ họ lớn hoặc có một trái tim suy ngẫm. Tôi biết rằng những người bạn của tôi, không nhiều người thích dòng nhạc thượng lưu, nhưng họ vẫn sống rất nghiêm túc và thật sự vì xã hội, chứ không phải từ những gì họ có tin tưởng vào.
Chưa bao giờ tôi nghe họ nói rằng, à phải có một mục đích, một ước mơ, phải tham gia những hoạt động thì mới phát triển được. Điều đó là không đúng, tôi thường không tin vào những người thích hoạt động, chỉ đơn giản vì họ cho rằng hoạt động khiến họ trưởng thành, tôi tin vào những người mà tự ý thức họ muốn tham gia hoạt động vì họ biết rằng điều đó giúp được điều gì đó....
Cũng như vậy, trong dòng lịch sử này, nhạc Trịnh chỉ là mới xuất hiện ở đây thôi, những người phía trước vẫn có thể là người trưởng thành dù họ không nghe nhạc này, họ không cần phải nói rằng họ thích điều gì với xã hội, tôi nghĩ, tôi chỉ nói điều mình thích với người yêu thương tôi, tôi muốn họ biết tôi nghĩ gì. Rồi sao nữa, tôi cho rằng, à, những người nói mình thích nhạc Trịnh như là một sự đánh bóng chính bản thân họ, chỉ là cách nghĩ của tôi, tôi không thích như vậy, nhưng cũng cần phải nghe thêm nhiều những điều họ nói để biết họ là người như thế nào.
Tôi chỉ muốn nói như thế, tôi thỉnh thoảng được hỏi, khi có người nghe tôi bậc nhạc Underground, ồ, tôi thật sự thích nhạc Underground, tôi cũng thích được xăm hình nữa, nhưng tôi chưa xăm hình nào cả. Tôi không cho đó là một điều gì xấu xa, có lẽ nhiều người cho nó là nhạc hạ lưu như chính cái tên gọi của nó vậy, nhưng tôi vẫn thích nghe, như tôi thích nói ra những tâm sự của mình bằng những câu nói không chút hoa mỹ. Tôi chỉ muốn nói rằng, khi buồn bực thì việc hét, nói tục làm cho lòng ta cảm thấy dễ chịu hơn, mặc dù điều đó chỉ đem lại một chút tự do, hoặc là hoang dại thôi.
Nếu bạn là một người thích nhạc Trịnh và bạn thích nói ra với người khác, thì bạn cũng nằm trong sự đa nghi của tôi, và tôi tin mình có cái gì đó không sai.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét