Thứ Tư, 29 tháng 6, 2016

Change, đó không phải là một hát của Taylor Swift

Hôm nay tôi xem một phim trên HBO, không cần phải nói nhiều chắc mọi người cũng biết HBO chuyên trình chiếu những phim về tình cảm gia đình, tâm lý xã hội. Đó là phim Freedom Writer, bạn biết gì không nó làm tôi nhớ đến một phim khác cũng tương tự nhưng phim này lại có một hiệu ứng về mặt khác. Để tôi nói, tôi không xem ngay từ đầu, tôi bắt đầu khi đó cô giáo Anh văn G đã có lớp học của cô ta, những người da màu, da đen, hoặc nói chung là học sinh cá biệt, tất nhiên nói đến đây mọi người biết rằng đó là về vấn đề phân biệt dân tộc, tôn giáo rồi, và không xem thì cũng biết cô giáo G. chắc chắn có thể thay đổi suy nghĩ của những học sinh trong lớp, nhưng chuyện thay đổi bắt nguồn từ những việc gì thì có xem bạn mới biết nó có logic và có xảy ra thật hay không.
Và nếu bạn là một người nghiên thể loại phim này thì bạn chắc cũng biết phim Monalisa Smile, đúng rồi, cô giáo mà Julia Robert diễn tả cũng tương tự như cô giáo này, nhưng ở khía cạnh là thay đổi suy nghĩ của một trường nữ sinh, những cô gái với bị nhồi nhét về bổn phận làm mẹ, làm vợ không ngoài những sự vươn lên, và những tình yêu không được đáp ứng khiến cho người ta thấy mình bất lực và thừa thải.
Quay lại với phim Freedom Writer, tôi sẽ nói rằng đó là một phim đáng xem, mặt dù cũng giống như những bộ phim khác, điều kỳ diệu xảy ra chỉ có trong phim và có thể rất ít người xem cho rằng đó là đúng, phần lớn chính là những người được phản ánh trong phim. Bạn có biết không khi một người da màu sinh sống tại M, họ thật sự chịu nhiều bất công, có lẽ đóng vai là một du khách, bạn có một cuộc sống tốt hơn, hay với những người bạn quen biết trong những nhà trường chấp nhận du học sinh là thế, tôi nhìn và có thể thấy rằng nếu bạn vào trong một trường học địa phương bạn khó có thể chịu được cảm giác ở đó. Cô G. như thế nào, có lẽ bất lực và muốn đồng cảm với học sinh, nhưng dù sao cô cũng là một người da trắng, sẽ như thế nào nếu có người nói với bạn rằng bạn không thể hiểu được cảm giác của họ khi bạn chưa từng trải qua những hoàn cảnh của họ, điếu đó là đúng và thật sự đúng dù bạn có trái tim nhạy cảm đến mức nào. Tôi cũng chỉ có thể nói rằng mình cảm thấy một người nào đó đáng thương và đau lòng đến cỡ nào nhưng thật bất lực khi họ nói thế.
Tất nhiên bằng trái tim của mình, bạn có thể làm cho người khác có những suy nghĩ, nhưng còn có những tác động hằng ngày đến với họ nữa, làm gì để một người có thể thay đổi môi trường của một người? điều đó khó thực hiện trừ khi sâu xa trong người đó có một niềm tin về điều kỳ diệu. Do đó thay vì để những bài học chán nản đến với học sinh, cô G. để cho bọn trẻ tự bày tỏ cảm xúc của mình. Bạn biết rồi đó, khi bạn có thể bày tỏ cảm xúc của mình bạn sẽ cảm thấy thoải mái hơn, khóc, la, hét, kể lể, ôm, mua sắm, hát hò... tôi chỉ kể ra để bạn biết rằng có nhiều cách để giải tỏa tâm lý mà không làm hại chính bản thân mình và người khác, bạn có dùng cách khác hay không?
Một ý hay nữa chính là để cho lớp học hòa đồng với nhau, khi mà ai cũng cho rằng mình là người bị làm hại nhiều nhất, và chỉ duy nhất một cậu bé da trắng trong lớp là khác bọn họ, cô để cho bọn trẻ chơi trò thú nhận, viết nhật ký và kể cả mua sách cho chúng nó đọc, vì nhà trường cho rằng phí phạm sách cho một học sinh hư hỏng là không đáng làm. Tất nhiên cô cũng cho chúng thấy rằng không phải tất cả người da trắng hay ít nhất là con người nói chung là vô cảm, bằng cách cho chúng đọc một cuốn sách của người do Thái viết về trải nghiệm của bản thân, những việc có thật và tình cảm của con người không phân biệt màu da, sắc tộc, tôn giáo, và kể cả trí não.
Còn nhiều chuyện nữa, nhưng tôi sẽ nói về một chiều khác, đó chính là sự thay đổi  của con người. Tôi vẫn tin là con người có thể thay đổi, theo chiều hướng tốt hơn hoặc xấu đi. Vì con người không ngừng phát triển khi sinh hoạt cùng xã hội, có thể trong quá trình đó có những phần của não bộ bị chết đi hoặc sinh ra thêm, chính điều đó khiến cho suy nghĩ bị thay đổi và điều đó nhất định xảy ra. Giống như bạn được luyện tập thể thao, bạn nhận được sự phát triển của cơ bắp, vậy nhất định có sự lớn hơn trong suy nghĩ về những tác động của bên ngoài.
Tôi không biết sau này tôi có thể trở nên xấu xa hơn hay không vì bây giờ tôi có những suy nghĩ thật sự tiêu cực, nhưng tôi đang cố suy nghĩ về một tương lai tươi sáng hơn và không hề muốn biến thành một kẻ xấu xa chút nào, đó là suy nghĩ tích cực mà tôi luôn cố gắng giữ cho bản thân. Tất nhiên có nhiều người ghét tôi và muốn tôi thay đổi, mọi người luôn muốn thay đổi người khác theo hướng của riêng mình, nhưng nhớ rằng chỉ có một định nghĩa về tốt và xấu, tôi không biết,  có thể người xấu nghĩ rằng tốt là ngu ngốc và xấu là thông minh.
Tôi nghĩ rằng, nếu bạn còn tin tưởng và đấu tranh, chắc chắn bạn làm nên những điều kỳ diệu, hoặc không, nhưng bạn nên nhớ rằng nó không hề hối tiếc khi bạn làm những điều tốt, và không có gì hối hận khi bạn làm điều tốt cho một ai đó ngoài bạn.

Thứ Bảy, 25 tháng 6, 2016

Tại sao chúng ta không thể có cùng quan điểm

Tri kỷ trong cuộc đời có vẻ như là một điều xa xôi, Năm nay tôi 26 tuổi, tôi có còn là một người trẻ trung nữa đâu, nhưng tôi vẫn chưa tìm ra cho mình một người bạn thật sự. Nhiều người nói tôi quá khó tính, nhiều người nói tôi quái dị, còn tôi, tôi không biết mình đang tìm kiếm điều gì. Một ngày tôi thức dậy và nhận những công việc mà người ta giao cho tôi, tôi nhiều lúc quên rằng mình cũng có những ước mơ và những đam mê của riêng mình. Tôi cố gắng không tranh giành điều gì khác, nếu như có hơn một sự cạnh tranh, chắc chắn điều đó sẽ tạo ra mâu thuẫn, không ít thì nhiều, dẫu biết rằng chính sự cạnh tranh đó tạo ra cái mới, sự vươn lên....
Nếu như bạn là một người bạn của tôi thì chắc là tôi đã nói cho bạn nghe mọi chuyện về mình trong khoảng thời gian này, những bế tắc mà tôi đang đối mặt, nhưng hiện tại tôi không có một ai để nói, và tôi cũng đã quen rồi việc tự giải quyết những cảm xúc của mình. Mọi người thường nói, kể ra sẽ tốt hơn, khóc hoặc gào thét, hoặc lao động sẽ giúp giải quyết những suy nghĩ vẩn vơ, có thể nó làm được chút ít, một khoảng thời gian chứ không phải là hoàn toàn. Tôi không muốn những chuyện của mình san sẻ cho những người mà tôi không tin tưởng. Tôi biết trong mắt mọi người trông tôi rất yêu đời, sống không có một cảm xúc, nếu điều đó làm cho mọi người thấy tốt. Có nhiều người quan tâm tôi, tôi biết điều đó, nó làm cho tôi cảm thấy một chút ít tốt hơn và tôi vẫn cố gắng nhiều để họ không phải thất vọng... nhưng cuộc đời không chỉ do bản thân mình tạo ra, đeo đuổi những gì lớn lao có thể là ngu ngốc hoặc là mãn nguyện.
Giả sử như chúng ta tìm kiếm cho mình một người yêu, có thể lần đầu tiên gặp mặt, những ngoại hình bên ngoài khiến bạn cảm thấy choáng ngợp, giống như tình yêu sét đánh. Đó là việc tôi cho rằng tình yêu sét đánh là không có thật, nếu bạn tin rằng tình yêu sét đánh là có thật thì có lẽ bạn sẽ có thật nhiều tình yêu sét đánh và bạn sẽ chết đi sống lại nhiều lần. Vẻ bề ngoài thường không phải là thứ mà người ta tìm kiếm, mặt dù khi chúng ta còn trẻ, việc kiếm một người yêu thường dựa vào đó mà thành. Tôi không phê phán gì chuyện bạn quan trọng vẻ ngoài hơn là nét duyên bên trong, ngay cả việc tôi còn không phải là một con người có duyên nữa. Thế rồi theo thời gian gần gũi, bạn nhận ra rằng có những khác biệt lớn giữa hai người, có thể là về một vấn đề thời sự, hoặc một cách giải quyết một sự việc giao tiếp hằng ngày. Ví dụ, một người bán vé số đến mời bạn mua, bạn không mua, bạn của bạn mua, nó sẽ bình thường nếu đó là một người bạn bình thường, nhưng nếu đó là người yêu của bạn. Bạn nhất định sẽ hỏi "tại sao anh (em) mua làm gì, có trúng đâu?"... và rồi một cuộc tranh luận có thể nổ ra, đó là chuyện giữa những người yêu nhau. Còn chuyện của những người lạ, thường bắt nguồn từ việc cư xử nơi cộng cộng, truyền thông, diễn đàn, mạng xã hội,... không phải vì người ta có trình độ văn hóa khác nhau mà là lối sống văn hóa khác nhau, nhận thức khác nhau. Bạn có thể nhường ghế xe buýt cho người già và thiếu phụ, nhưng không thể bắt buộc một người khác làm giống như bạn, tại sao mọi người có thể điều khiển một ý nghĩ khác khi họ luôn nghĩ rằng điều họ đang làm là đúng.
Như vậy dù chúng ta có cùng được đào tạo trong cùng một trường lớp, cùng một bài giảng cũng chỉ là điều kiện phụ để chúng ta có được cách nhìn nhận của mình. Một hôm tôi vào viện thăm người bạn của mình, những đứa trẻ con của một người khác đua nhau nói tục, điều đó nhanh chóng phản ảnh về điều kiện, môi trường sinh sống của chúng. Một hôm khác, tôi đi trên chuyến xe trở về đơn vị, một bà mẹ có 2 đứa con đi du lịch, bà mẹ là giáo viên, có một thái độ rất tiết kiệm, nhưng cũng có những thứ không vừa lòng tôi, khi bà mẹ có một thái độ tiết kiệm thái quá khiến tôi lo lắng rằng, sau này những đứa con sẽ có thái độ tiết kiệm thái quá với chính bản thân mình và với xã hội. Như thế nếu tôi là người chồng, thì chắc là chúng tôi sẽ phải cãi nhau nhiều hơn một lần môt ngày. Chỉ có một điều tiếc là, khi chúng ta đang là những người tìm hiểu nhau, chúng ta không bao giờ sống thật với bản thân mình, tôi lo lắng rằng sau này tôi cũng có thể gặp một người không trung thực.
Do mỗi người có một cách nghĩ khác nhau mà có khi chúng ta khiến cho người đối diện không được thoải mái, tôi cho thế này là đúng, anh lại cho thế kia là đúng, như vậy thì ai trong chúng ta đúng, giá trị đạo đức và nhân cách chẳng phải cũng chỉ là tương đối hay sao. Con người nào có toàn diện, người chín người 5 vốn đã không thể nào cùng nhau đi tiếp.

Thứ Năm, 23 tháng 6, 2016

Quyền và Nghĩa vụ

Có những lúc tôi nghĩ, không biết mình có nên làm một việc gì đó hay không? Thường khi làm chúng ta nghĩ là, rồi chúng ta được những gì, tức là phải có một điều gì đó xứng đáng hoặc là thứ mà ta cần để tạo ra một động lực. Tôi không biết là có một người nào làm một việc mà không suy nghĩ gì về xa xôi, về những thứ họ bỏ ra không có gì trả lại. Nói đến một gì đó chung chung, tôi nghĩ nó chính là quyền và nghĩa vụ.
Quyền là điều kiện ban đầu, nhưng mà thôi tôi nên nói bằng một ngôn ngữ bình dân hơn, không hoa mỹ không câu từ và không nên khoa học, tôi thường thấy những nhà báo viết câu từ khoa học, rất hay nhưng đọc thì chưa chắc mọi người đã hiểu được gì. Tôi không phải là không muốn viết bằng một ngôn ngữ khoa học mà vì tôi chưa đạt được trình độ đó. Nhiều khi người ta không biết rằng bản thân có những thứ rất ý nghĩa mà nó tồn tại như một chuyện hiển nhiên. Bạn hãy thử nghĩ, tại sao mỗi tối tivi lại phát những tin như là khủng bố, chiến tranh, sự hỗ trợ của đồng minh, liên minh,... Có vẻ những tin tức này rất là hấp dẫn, và nó giống như là một sự thu hút đối với người xem đài. Nhưng nếu bạn nghĩ lại, bạn có muốn được sống trong một hoàn cảnh chiến tranh như thế hay không, và có bao giờ bạn tự hỏi cuộc sống mỗi ngày của chúng ta có ý nghĩa gì? làm một sự so sánh, bạn sẽ thấy rằng thật là hạnh phúc biết bao khi được sống trong một đất nước có nền hòa bình như thế này. Quyền được sống trong hòa bình là một điều cơ bản.
Là một nhà báo bạn sẽ nói nhiều đến quyền tự do ngôn luận, rồi có những người lại tự hỏi, tại sao không được tham gia chủ đề này, không được nói đến vấn đề kia. Không chỉ riêng báo chí, truyền thông mà ngay cả những công dân bình thường khi tham gia lên tiếng nói cũng phải cẩn thận. Như thế là quyền tự do ngôn luận nói chỉ cho có thôi đúng không, vì dù sao thì nó cũng bị kiềm kẹp bởi những quy tắc..!??? Tôi chưa từng cảm thấy rằng mình bị bó buột vào một quy tắc nào cả, nó thuộc về tính đúng sai, như người ta nói rằng "uốn lưỡi bảy lần trước khi nói", bởi vì tiếng nói có tác dụng rất thần kỳ. Ngòi bút từng là vũ khí sắc xảo, sở dĩ như vậy là vì nó có tính hình ảnh rất cao, có khả năng điều diễn suy nghĩ của con người, không phải tất cả những gì chúng ta hiểu biết được tạo thành từ hình ảnh hay sao? Khi tôi nói đến tiếng nói, là nói đến cả âm thanh, hình ảnh, chữ viết, và kể cả ngôn ngữ của cơ thể. Tôi nghĩ rằng nếu như mình nói rằng "Anh có ăn cơm không?" và "Anh ăn cơm cùng tôi nhé!" thì chắc là nó khác nhau lắm, nhưng vì tôi vô ý nên vẫn thường nói câu đầu hơn là câu sau, mọi người hiểu tôi sẽ không trách, nhưng người mới thì tôi là người ngu ngốc lắm.
Còn tình yêu thì sao, ngày nay tình yêu được hiểu rộng hơn rồi, nhưng vẫn có những giới hạn cho tình yêu, nếu như người cùng huyết thông lấy nhau là loạn luân thì người cùng giới lấy nhau chỉ là một điều phi thường. Có nhiều người cam chịu sự sắp đặt của người khác, nhưng rồi sự khổ đau sẽ đến trong suốt cuộc đời còn lại của họ, Tôi có thể yêu bất cứ người nào tôi muốn, nhưng nếu họ không yêu tôi, tôi không có quyền gì ép buộc họ  phải làm vậy cả, nhưng tiếc là trong hệ thống giáo dục, chưa giới thiệu nhiều về tính ích kỷ, đáng lẽ cần phải giới thiệu cho mỗi người rằng, cuộc sống là quyền của mỗi người, muốn yêu thương ai là quyền của họ không được cưỡng cầu, không phải là lý do để oán ghét thù hằn, không phải là do chúng ta quyết định, sống nên nghĩ về ta và đồng thời cũng nghĩ về mọi người khi quyết định làm một việc gì.
Cho đến khi bạn nghĩ rằng, mình lúc nào sống trong cuộc sống này cũng chỉ là nghĩa vụ thì bạn chưa hiểu được ý nghĩa của cuôc sống này là như thế nào. Được làm việc cũng là một quyền lợi, có thể bạn nói rằng tôi điên hoặc một vài người nói với bạn rằng thật điên rồ khi mong muốn được làm việc. Không đúng, sẽ có lúc bạn nghĩ rằng, nhu cầu làm việc cũng là một thứ thiết yếu như ăn và uống. Và đến một lúc nào đó bạn nghĩ rằng mình làm một việc không phải vì nghĩa vụ thì đó là lúc bạn hiểu được cuộc sống này ý nghĩa như thế nào.
Tất cả những việc ta làm chính là để ta tận hưởng cuộc sống, những tình cảm vui vẻ hay đau khổ cũng chỉ là những thứ khi ta sinh sống mà ra, không có nó thì nhàm chán sẽ đến ngay lập tức. Làm gì có một người nào không có lòng yêu ghét, vui buồn, ... chúng ta chọn hành động và thái độ nào khi chúng ta gặp bế tắc phản ảnh sự trưởng thành của chúng ta, mặt khác những tính cách của bản thân, sự hiểu biết cũng tác động phần nào đến những hành vi mà ta sử dụng. Tuy nhiên nếu như bạn làm một suy nghĩ trước khi làm việc gì, thì nó sẽ tránh cho bạn những rắc rối và làm cho bạn có một cảm giác tốt hơn.
Tôi sẽ nói về nghĩa vụ, nếu bạn không làm một việc gì, thì nó không bao giờ đến với bạn, cũng như việc không nấu cơm thì không có thức ăn, không trồng lúa thì không có gạo, không có người nông dân thì không có thực phẩm, không có công nhân thì không cần máy móc. Không có tranh giành thì không cần quản lý, không cần ăn uống thì không cần lao động, không cần hòa bình thì không cần phải bảo vệ và chiến đấu, không cần tự vệ thì cần gì phải học võ, không muốn thu hút người khác thì không phải chăm sóc diện mạo. Vậy chúng ta tự trả lời, đi nghĩa vụ quân sự để làm gì, đóng thuế để làm gì, tuân theo hiến pháp và pháp luật để làm gì, tại sao phải đi họp tổ tự quản, tại sao phải đi học, sao phải hỗ trợ người khó khăn,... Tôi là một trí thức tôi hơn gì một nông dân, nếu không có tôi người nông dân có chết, nếu không có người nông dân tôi chắc chắn là không còn là một trí thức nữa.
Như vậy những gì chúng ta làm dù trước hay sao, dù gián tiếp, hay trực tiếp cũng là để phục vụ chúng ta. Cho nên chúng ta có nên phân biệt nghĩa vụ và quyền lợi nữa hay không.

Thứ Bảy, 9 tháng 4, 2016

Đến lúc tôi không còn trẻ nữa (up to end)

Hôm trước tôi đã nói đến chuyện người xấu xí thường cảm thấy rõ ràng sự thiếu công bằng của vẻ bề ngoài. Và mặt dù điều đó là sự thật, cũng không có gì mang tính tuyệt đối, có những người đẹp mà tấm lòng họ cũng đẹp, có những người xấu và họ thật là xấu cả bên trong. Bởi vì đây là xã hội, và con người phát triển do nhiều yếu tố, nhân chi sơ thích làm điều ác.
Tôi nhìn thấy có nhiều người cố gắng níu kéo tuổi thanh xuân của mình, dù cho họ có đẹp đến mức nào thì đến 1 ngày, tuổi tác cũng làm những nếp nhăn xuất hiện, da bắt đầu khô đi và xuất hiện đồi mồi, tóc bắt đầu chuyển sang màu trắng. Tôi nhìn thấy má tôi, tóc bắt đầu chuyển sang màu muối tiêu, trông thật xác xác xơ và thiếu sức sống, còn ba tôi thì đã bị hói nặng ngay từ những ngày của tuổi 40. Tôi biết rằng dù có làm gì đi chăng nữa, tôi cũng không thể nào làm cho thời gian dừng lại, và giới hạn của con người chỉ trong vòng 100 tuổi. Tôi biết rằng sẽ đến lúc tôi cũng sẽ có những nếp nhăn, đồi mồi, và vì tôi là con của ba nên tôi sẽ bị hói, những điều tôi không tránh khỏi.
Nhưng cũng như tôi, và cũng như bạn, tôi chưa bao giờ nghĩ những điều đó là xấu xí của cha mẹ mình, mặc dù trong mắt người khác họ thật sự không còn đẹp đẽ. Tôi nhớ có lần xem một bức ảnh, người cha bị biến dạng khuôn mặt và cô con gái, không có một sự khiếp sợ về sự xấu xí giữa những tình cảm. Điều đó là gì nếu như bạn không tin vào tình yêu thương thật sự, nó không phải trên phim ảnh đâu.
Theo thời gian, nỗi sợ hãi về tuổi tác không còn đeo bám bạn nữa, thay vào đó là niềm vui sống với cả những bất trắc xảy ra trong cuộc sống. Có khi bạn đọc những dòng này và bảo rằng tôi nên đi tu hành đi, nhưng sự thật tôi không theo bất cứ một đạo luật nào, và nếu bạn tiếp xúc tôi, bạn sẽ thất tôi có xu hướng tự do, phóng túng (phóng túng theo đúng nghĩa đen của nó).
Sao chúng ta phải chống lại những thứ thuộc về tự nhiên của con người, trong khi chúng ta có thể dùng những thứ khác để làm cho cuộc sống của chúng ta được dễ chịu hơn. Tôi từng nói với nhiều người rằng, khó chịu với một vấn đề không làm cho nó được giải quyết mà chỉ càng làm cho mình bế tắc. Tôi vẫn cố gắng để trở nên thanh lịch hơn trong mắt người khác, nhưng tôi không còn có ý định sử dụng những vẻ đẹp của mình để cuốn hút người khác nữa. Khoảng thời gian tôi cố tình tạo sự chú ý không còn nữa, tôi thấy rằng mình một phần thoát ra khỏi bế tắc của chính mình. Tôi không quan trọng ngày mai tôi phải gặp ai, tôi không quan trọng tôi có còn trẻ nữa hay không. Tôi quan tâm khi tôi trẻ, tôi trông như thế nào!

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

Tôi đến lúc không còn trẻ nữa

Mới đây, em trai tôi than vãn rằng những căn bệnh di truyền làm cho nó khó chịu. Có lúc tôi cũng khó chịu về những thứ như vậy, nhưng tôi biết dù cho tôi có cố gắng mấy cũng không có nhiều tác dụng lắm với chính bạn thân mình. Giống như một căn bệnh ung thư, một khi thông tin về tế bào đột biến xuất hiện, loại bỏ nó là một điều không phải là tiêu diệt bề mặt, khi học di truyền học, bạn nên biết rằng tế bào sinh ra do thông tin di truyền chứ không phải là do nó còn tồn tại hay không. Nếu đơn giản tiêu diệt hết tế bào đột biến làm cho nó không sinh ra nữa thì người ta đã làm được từ lâu. Tất nhiên cũng có những enzim có tác dụng thần kỳ, hạn chế khả năng sản sinh một loại tế bào nhất định, chỉ là vấn đề thời gian để tìm ra nó mà thôi. Hạn chế chứ không phải là kết thúc, nhớ nhé.
Thế nhưng điều mà tôi muốn viết bây giờ không phải là vấn đề về di truyền hay là căn bệnh ung thư. Tôi đang nói đến giới hạn của con người mà thôi. Ai cũng biết là con người chỉ có thể sống được khoảng 100 tuổi, thế nhưng trên thực tế trung bình con người chỉ đạt được 75 tuổi là cuối cùng. Ở mỗi giai đoạn có được những điều hy vọng và tiến tới riêng, tôi từng thấy rằng mình cũng trải qua những giai đoạn phát triển một cách bình thường như bao người khác, điều không bình thường chỉ là do tôi cố tạo ra chứ không phải là thực sự như vậy. Tôi nói bình thường là trong đó có cả việc một người có xu hướng đồng tính rồi đấy. Nhưng tổng quan mọi người đều mong mỏi rằng mình trong đẹp hơn trong mắt người khác.
Tất nhiên cái đẹp làm cho con người ta có ưu thế trong quan hệ với người khác hơn. Tôi đã từng viết một câu chuyện về "chàng trai có khuôn mặt bảnh bao", bạn dễ dàng nhìn thấy điều đó trong chính bạn, dù bạn đẹp hay xấu. Đó là quan điểm chung của mọi người, nhiều người nói rằng "tôi không quan tâm anh đẹp hay xấu", thật chất là nói dối, nếu như mỗi ngày người đó có thể mặt chỉ 2 cái áo, không sử dụng nước hoa, không dùng dầu xả quần áo, không tập thể hình, không quan tâm đến vài nốt mụn nổi trên mặt.... Nếu bạn đang đọc bạn có thật sự dính vào những điều cơ bản đó hay không. Thế bạn cho như thế nào là chải chuốt, ít hay nhiều, đó cũng là mong muốn làm cho bạn đẹp hơn trong mắt người khác, một ấn tượng đầu tiên là rất cần thiết.
Nhưng khi nhìn lại gần, trong hàng ngàn con người xinh đẹp ngoài kia, thường có trái tim khá nhỏ, hơi ích kỷ một chút, phần lớn là như vậy. Tôi cho rằng người càng xinh đẹp thì lại càng xấu tính, có lẽ là một cái nhìn thiển cận, đúng nhưng tôi thà cho là vậy, bởi vì tôi thật sự cũng khó cưỡng lại những người có sắc đẹp.
Có những người bạn của tôi họ không đẹp, mà thôi,có những người bạn của bạn họ không đẹp, thế nhưng so với những người thật đẹp mà bạn biết, bạn hãy đánh giá xem sắc đẹp có tỉ lệ thuận với lòng tốt và sự thân thiện hay không. Nếu bạn tìm ra nó là một tỷ lệ nghịch cũng chẳng có gì là lạ. Vì người xấu bề ngoài họ rất sợ rằng người ta nghĩ xấu về họ, mà từ nhỏ họ đã nhìn thấy được sự bất công của bề ngoài trong sự tiếp xúc với bạn bè.
.......

Chủ Nhật, 27 tháng 3, 2016

Chuyện tình yêu

Đã lâu rồi tôi không viết nhiều về tình yêu, tôi chợt nhớ rằng mình đã từng rất đa sầu đa cảm, và ví von cuộc sống của mình như là một cô đơn suốt cuộc đời. Rồi tôi chợt nhớ ra rằng mình không còn ngây thơ như trước nữa, những chuyện quanh tôi không khiến cho tôi cảm thấy yên bình, tôi cũng đã đi xa con đường mà tôi chọn lúc đầu.
Nếu điều đó thật sự giết chết tôi, hay tôi có thể trở thành thứ mà mình không thuộc về, tôi chỉ tiếc rằng, tôi không còn như trước nữa. Tôi không kể chuyện tình yêu của mình vì chưa thật sự bao giờ tôi yêu ai cả, tôi hiểu rằng tình yêu phải xuất phát từ 2 phía, nếu nó chỉ từ tôi thì không phải là một tình yêu gì hết.
Khi yêu người ta thường rất đẹp, tôi đã nói với một người bạn của tôi như vậy, hãy nhìn xem, anh ta, chị kia, trông thật đẹp, mặc dù nhìn kỹ lại thì họ cũng chỉ là một người bình thường. Có một cái gì đó trong đôi mắt họ nói với tôi rằng họ đang trong tình yêu. Kể cả tình yêu đó cũng khiến cho những người xung quanh cảm thấy vui lây, còn kẻ thù thì thêm phần tức giận. Có khi nào bạn nhìn thấy một người bạn trong tình yêu, họ chắc phải đem đến cho bạn nhiều cảm xúc lắm.
Tôi thường hay xem những bộ phim về tình yêu, có lẽ hơi lãng mạn, nhưng thật chất nó cũng làm cho tôi có vài cảm xúc nhất định. Nhưng dù sao thì nó cũng có mặt trái, mặc dù chưa yêu bao giờ nhưng có lẽ bạn nên biết một chút để bớt suy nghĩ sao này.
Tại sao con người ta rơi vào tình yêu, đó có thể xuất phát từ nhiều lý do, do cô đơn muốn có bạn, do tình dục, do nhiều người yêu quá mình cũng nên có một người yêu, và vì không vì lý do gì cả.... Khi tình yêu có lý do, bạn biết rồi đấy, cho đến một lúc nó đã được đáp ứng thì nó không còn tồn tại nữa, hoặc là nó vẩn cần thiết cho một vài dịp, tôi không thích những tình yêu đó, mặc dù nó có thể xuất phát chỉ từ một người. Tình yêu không vì lý do gì cả, không phải là không có lý do, mà vì có quá nhiều thứ không thể diễn tả được, mà tự nhiên chúng ta yêu, không lẽ nói rằng con tim nó bảo thế.
Ngoài ra bạn cũng nên để ý đến chuyện sau khi tình cảm ban đầu đã mất, hoặc khi người ta đến với bạn bằng một con người giả dối, tôi thường nhìn thấy những người rất xấu xung quanh tôi, nhưng khi xuất hiện trước một người khác họ lại có những bộ mặt giả tạo, Mà giả thì chắc phải đẹp chứ ít khi người ra giả xấu, khi bạn gặp một người xấu ngay ban đầu, bạn nên cho là tốt vì họ là như vậy như chính bạn biết, bạn gặp một người tốt, chưa phải là cuối cùng, có thể có người bạn vỡ mộng. Lúc đó còn đau đớn hơn, nhất là khi đã bước một chân vào.
Có nhiều người nói tình yêu ban đầu sao mà đẹp, thì nó vốn vẫn như thế, ngay cả khi họ đến với bạn vì một tình cảm lâu dài, thì sự đấu tranh cho một cái chiếm được cũng đến ngày kết thúc. Nen nhớ rằng khi sự phát triển không đồng đều của sinh lý nam và nữ, chỉ có một khoảng thời gian nó phù hợp với nhau đó là khoãng thời gian từ 20 tuổi đến dưới 35 tuổi. Cho nên đừng quá nghĩ ngợi về những cuộc cãi vã xảy ra trong khoảng thời gian khác. Và khi về già bạn sẽ thấy mọi thứ đều do hooc mon tạo ra.

Chủ Nhật, 6 tháng 3, 2016

Khi truyền thông tuyên truyền cho một nước ngoài

Nếu có xem chương trình chào buổi sáng trên VTV1 sáng nay thì bạn sẽ thấy rằng thật buồn khi chính những PTV của đài truyền hình quốc gia lại nói tốt cho một quốc gia khác không phải là đất nước của mình. Tôi thấy, khi cô PTV này hỏi chị kia xem chị có biết thành phần các loại phấn trang điểm mà chị thường dùng có gì không, thì chị kia nói là không biết, chỉ biết nó có nguồn gốc từ Nhật Bản. Nếu bạn đọc nhiều bài viết của tôi thì tôi thường hay nhắc đến người Nhật, không phải tôi ghét họ đâu, mà là tôi ghét cái cách người mình nói đến họ như là một dân tộc tốt nhất trên thế giới.
Tôi không phủ nhận chính những người Việt Nam đang đầu độc người mình bằng những thực phẩm hóa chất, và con người vì lợi nhuận, nhưng điều đó xuất hiện ở khắp mọi nơi trên thế giới. Tôi chỉ cố nhắc lại, ở đâu cũng có người tốt, ở đâu cũng có người xấu, đừng bao giờ đánh đồng tất cả. Khi bạn nghĩ rằng, khi bạn đi mua một mặt hàng mà bạn cứ nghĩ rằng nó là sản phẩm độc hại cho gia đình, thì chính bạn đang đầu độc gia đình mình hay sao. Khi đó bạn lại nói rằng, không phải ai cũng thế, có được sự kiểm định của "An toàn vệ sinh thực phẩm". Có những trường hợp, vì tin tưởng nhiều quá từ những thông tin trên báo, mạng làm bạn cứ nghĩ rằng điều đó là đúng. Như trường hợp mới đây người ta nói rằng ăn nhiều dầu thực vật lại có hai hơn là ăn mỡ động vật, hay uống nước đun sôi nhiều lần lại hại hơn là uống nước chưa đun sôi,.... cũng như việc còn nhiều người tin rằng ung thư có thể chữa khỏi bằng những quả đu đủ, cây cỏ đông y....
Tôi nói, khi bạn đi ra nước ngoài với một chiếc vé du lịch, bạn là du khách, có một quốc gia nào đối xử với du khách như là một người thường không, bạn đi ra ngoài với tư cách là một doanh nhân, bạn có bao giờ tiếp cận với những người thuộc hạng nông dân không, bạn có một vé là du học sinh, bạn có tiếp cận với những người ở lòng đường không, .... bạn hãy thử nghĩ một điều đơn giản, có khi nào cơ quan bạn, trường học bạn, .... đón tiếp một vị khách và có những sự chuẩn bị kỹ lưỡng cho long trọng không.... đó chính là mặt hào nhoáng mà bạn thấy thật tốt biết bao nhiêu.
Mỗi quốc gia có một vấn đề để giải quyết riêng, không có một hoàn hảo nào hết. Tôi không được viện dẫn những cụ thể cho từng quốc gia nhưng tôi sẽ hỏi và bạn nhanh chóng có câu trả lời ngay.
Quốc gia nào có sự phân biệt màu da sâu sắc...
Quốc gia nào có nạn hiếp dâm, phụ nữ không được bình đẳng...
Quốc gia nào sản xuất nhiều phim đen, đất nước bị dội bom nhưng lại coi kẻ dội bom mình là đồng minh....
Quốc gia nào có nhiều nhân tài nhưng chỉ chú trọng kinh tế không chú trọng phát triển bền vững, và nhiều tham vọng....
Tại sao ở một quốc gia lại ghét tiếng Anh .....
Quốc gia nào mà người đồng tính không có đường sống sót do chính người lãnh đạo đề ra.....
...........
Quốc gia nào mà bạo động diễn ra thường xuyên của 2 phe đối lập, phải nhờ vào sự can thiệp của quân đội.....

Tại sao những vấn đề này lại có ý nghĩa đơn giản với cái nhìn của con người mình, vì người dân ta có cái nhìn dễ chịu với chính những người bạn, còn đối với bản thân lại có cái nhìn tiêu cực. Hoặc đơn giản vì chính chúng ta đang sống tại đất nước mình, đang từng ngày phải đối mặt với những tiêu cực của chính mình. Còn một điều nữa, đó là vấn đề truyền thông và quan hệ hữu nghị, một quốc gia không được nói xấu một quốc gia bằng hữu để giữ mối quan hệ tốt đẹp, điều đó là tốt, nhưng phải có một giáo dục nhận thức tốt hơn, nếu không đến một ngày những người đều nhận thức rằng họ đang phải sống trong một bất công nhất thế giới, mà không biết rằng đây là nơi yên bình nhất thế giới.

Chủ Nhật, 21 tháng 2, 2016

Người mà ta thần tượng nói gì về chúng ta

Mỗi người có một người để ngưỡng mộ, nhiều người thích âm nhạc thì mê ca sĩ, một số khác thích xem phim ảnh thì có thần tượng là những diễn viên, một số thích kinh doanh thì thích doanh nhân, người mê thể thao thì thích vận động viên.....Và một người thì thường có nhiều hơn một thần tượng, tôi cũng có nhiều thần tượng cho riêng mình. Điều gì nói cho mọi người biết một con người suy nghĩ như thế nào về cuộc sống này, họ không nói ra đâu, có thể họ nói ra những mặt tốt, còn những mặt xấu, tôi thì thích nói ra những gì mà tôi biết được, bạn cũng có thể đọc được suy nghĩ của tôi, hoặc là hơn nữa nếu bạn thích. Hôm nay là bài viết nói về thần tượng....
Trước hết bạn nên nói dối, hoặc nếu bạn nói thật kể cả những chuyện không liên quan gì đến chính bạn thì bạn cũng bị bắt bài. Tôi nói, tôi thích diễn viên Sandra Bullock, tất nhiên tôi là một người Việt và cũng không có nhiều cơ hội để gặp được một người nước ngoài huống hồ gì là cô diễn viên nổi tiếng này, cho nên những gì mà tôi cảm nhận được chỉ là qua những vai diễn của cô và cách diễn xuất.
Ví dụ như vậy thôi, bạn có thể xem phim của Sandra Bullock một lần để hiểu xem tôi đang nghĩ gì, một người có vẻ như có khá nhiều điều quy tắc, giữ mình một chút, hơi cổ điển, và sống có sự quan tâm đến người khác, tôi thấy toàn điều tốt. Vì tôi như thế, điều xấu chính là có một ít ghen tỵ, cầu toàn, lắm lời, hay làm phiền người khác,.. tiếc là vai chính của cô không có những điều xấu, nên tôi không thể nói được như thế nào, nhưng nếu bạn ghét một người như Sandra thì chắc là bạn phải là ghét tôi.
Một thần tượng thể thao, tôi không có thần tượng thể thao, như vậy tôi là một người lười thể thao, đúng vậy, bạn chỉ cần hỏi vài câu để biết được một người có thích thể thao hay không, anh ta hoặc chị ta thích thê thao vận động hay thể hình. Phần lớn người có sở thích về thẫm mỹ, những người lớn, nhất là những thanh niên đang tuổi yêu đương thường quan tâm đến hình thể, ngay cả tôi cũng vậy, tôi không thích thể thao vận động mà thích thể thao hình thể, nhưng tôi không tập quá nhiều tức là không quan tâm lắm, đẹp xấu cũng kệ, vì không có nhiều người quan tâm đến tôi. Tôi thường cho những người quan tâm đến bóng đá như là những người dễ theo xu hướng, nhưng có lẽ tôi không thích thể thao nên nói vậy, trong đó tôi vẫn thấy có những cái đúng, tôi có thể ngồi xem một trận bóng chuyền của đội tuyển nữ Việt Nam nhưng tôi không thích ngồi xem bóng đá, vì nó không có kịch tính, mà đơn giản nó là xu hướng về một môn thể thao Vua.
Chúng ta nói tiếp đến âm nhạc, hiện nay có chàng ca sĩ Sơn Tùng đang làm mưa làm gió các bảng xếp hạng, hoặc ít nhất là trên máy điện thoại của mọi người. Không phải là tất cả, nó nói đến nhiều thứ hơn là một sở thích, tôi nói như thế này có lẽ hơi phiếm diện, nhưng nếu bạn có đọc đến được đây chắc bạn cũng là một người thích đọc, vậy là đọc sách báo cũng là một sở thích của bạn, hoặc chí ít là có đọc đấy. Bạn ít nhiều quan tâm đến những gì người ta nói đến trên các phương tiện truyền thông và thường bị ảnh hưởng bởi những thứ như vậy. Không phải tất cả những gì truyền thông nói là đúng, không phải tất cả chỉ là ảo tượng, nó như là một điều hướng dư luận một cách sâu sắc hơn đến ý đồ của người dàn dựng, và ít nhất phải có 50% là dàn dựng, hãy tin tôi như vậy. Quay trở lại, không phải tự nhiên mà chàng ca sĩ trẻ này có nhiều người hâm mộ, tôi sẽ làm một bảng so sánh mà bạn sẽ hiểu ngay ý đồ của tôi mà tôi không cần phải nói ra. Bạn có biết tỷ lệ học sinh của một lớp hay không, giỏi, khá, trung bình,yếu. Sở thích của con người cũng giống như một sự phân loại vậy, không phải tất cả đều cảm thụ được một bản nhạc, mức độ cảm thụ khác nhau khiến cho sở thích của con người khác nhau, mà có điều âm nhạc còn liên quan đến cả cảm xúc nữa nên nó có sự phân chia hơi khác một chút. Bạn có thể làm cho một người 40 tuổi thích nghe nhạc yêu đương tan tác không, bạn cũng không thể làm cho phần lớn những người dưới 20 tuổi thích hát nhạc về biển đảo trong mọi biểu diễn. Một sự thật không thể chối cãi chính là, sở thích của một người không thể nào thay đổi được, cũng như bạn có thể chấm cho lớp học của mình tất cả điểm 10, nhưng sự thật thì tỉ lệ học sinh giỏi so với các loại khác là rất ít.
Như vậy, điều chúng ta cần làm có phải là phê phán những trào lưu âm nhạc hay không, phim ảnh bạo lực, hay game có tác dụng đến thần kinh con người và sự phát triển tâm sinh lý của một người. Nó có tác dụng đến đó đấy, nhưng xu hướng là do chính mỗi con người lựa chọn từ ngay ban đầu, sự đồng điệu trong tâm hồn và sự phát sinh ra những thể loại đồng điệu tạo ra một sở thích, người khởi xướng trở thành thần tượng. Thần tượng cho chúng ta cái nhìn về chính bản thân chúng ta, cái mà người ta hay nói là noi gương, đúng như chúng ta nhìn vào đó, một người khác nhìn vào đó hình dung ra chúng ta, vì một lý do gì đó, không phản ánh đầy đủ nhưng tương đối.
* Chỉ là một chủ nhật rảnh rỗi, mong các bạn đọc có một thời gian vui vẻ.

Thứ Tư, 17 tháng 2, 2016

Một buổi chiều (phần kết)

Khi xe đi đến đoạn đường băng qua thành phố, Tư xuống xe và trở về nhà, cô phải đi bộ một quãng đường dài nữa để đến được nhà mình. Mọi khi cô thường bắt xe ôm để về nhưng hôm nay thì cô thật gặp may, một người bạn lâu năm đã ở ngay đó khi cô vừa xuống xe, nếu nói đây là một chuyện trùng hợp thì chắc cũng chẳng có mấy người tin thật. Có khi Tư đã nói về người bạn này rồi, nhưng đó là chuyện của những ngày sau này, còn hôm nay anh chỉ là người giúp đỡ đưa cô về nhà sau một chuyến đi dài mà thôi. Dì Tôn biết chắc rằng chiều nay Tư sẽ về nên đã nhờ anh Nhớ đến đây để đón cô. Trong một phút chốc khi gặp lại người quen giống như cô không muốn nhớ đến bất kỳ ai ở bên cạnh mình nữa. Tư cũng không thể đoán được là Nhớ trở về nhà trong những ngày này, anh đang đi làm trên những con tàu mà không hẹn ngày nào trở lại, ngày xưa anh và Tư cùng lớn lên trong khu nhà trọ, anh là một người mồ côi mà cha mẹ Tư cho ở nhờ.
Ánh nắng chiều cùng những cơn gió nhẹ, lại đưa cả mùi rơm vào khiến cho cô cảm thấy một buổi chiều ảm đảm như những ngày xưa, cái cảm giác này đã lâu lắm rồi không trở lại. Tư nghe tiếng những con nhái bầu kêu oang oang như lạc mất con trên những cánh đồng đầy bùn đất, vài người còn đang đi về trên những con đê. Nhưng điều Tư đang nghĩ lúc này, có phần không đúng mực cho lắm, cô tưởng tượng rằng mình đang trên đường về sau một ngày làm việc mệt nhọc và người đang chở cô là chồng mình, cô muốn dựa vào đó để tìm thấy những hơi ấm trong màn sương đang xuống dần. Và cô nghĩ đến cảnh gia đình quấn quít bên nhau trong bữa cơm chiều, tất cả như là một giấc mơ vậy.
Kể cả ánh hoàng hôn cũng làm cho mọi thứ trở nên mơ hồ và nửa thật nửa mơ như vậy, nhưng đó chỉ là tưởng tượng, cô nói với anh Nhớ.
- Cảnh tượng này làm cho em muốn có một gia đình ở làng quê.
- Vậy thì em mau lấy chồng đi, dì Tôn cũng mong em tìm được chỗ đấy.
Tư chỉ cười khẽ, cô biết rằng Nhớ chỉ cho những lời nói của cô là thoáng qua, nhưng cô còn nghĩ xa xôi hơn như thế. Những khung cảnh cứ thế trôi qua, nhẹ nhàng và lãng mạn như trong một cuốn phim vậy. Màn đêm đang dần dần buông xuống và Tư cảm thấy lạnh ở hai bên cánh tay, cô muốn lấy áo khoát từ trong giỏ ra để mặc vào, nhưng cô lại nghĩ cứ để như thế có vẻ lại hay hơn, dù sao thì anh Nhớ chắc cũng đang lạnh. Tư hỏi Nhớ đã đợi cô lâu không, anh nói rằng dì Tôn bảo anh đi sớm vì có thể cô sẽ về sớm, nên anh ở đó đợi cô gần một tiếng đồng hồ rồi, Tư không thể cảm giác được thời gian này dài như thế nào khi cô đợi người khác đâu, vì điều đó là điều hiển nhiển như vậy. Rồi Tư hỏi anh về khi nào anh đi.
- Anh đang định đi chuyến dài ngày, nên anh trở về để chuẩn bị một số việc trước, có khi nửa năm sau anh mới về được, anh không muốn mọi người xem anh đã mất tích một cách yên ắng._Nhớ nói thế, cũng đã lâu rồi từ khi anh rời nhà trọ lên thành phố kiếm sống bằng nghề đi biển, điều đó như đúng ước mơ từ nhỏ của anh. Nó bắt đầu bằng những chuyến đi khó khăn, nhưng đến nay thì mọi chuyện đã ổn định. Cô không còn lo cho anh nữa, dù rằng có nguy hiểm đang chờ anh ở ngoài đó. Cô cũng không còn nghĩ đến anh như là một chuyện tình, cô biết rằng cô đã xác định được, anh như là một người anh của cô. Không phải vì bây giờ cô có người yêu rồi mà vì cô biết rằng, chỉ có người thân trong gia đình, cô mới nhớ và lo lắng và có thể nói chuyện một cách thoải mái như thế này.
Một ngôi sao đã lên ở cuối chân trời, những ngọn dương cũng đang dần đưa đẩy mạnh trong gió, Tư biết là nhà cô ở ngay kia thôi, những con chó nhà hàng xóm sủa inh ỏi khi xe của Nhớ chạy ngang qua, có những người đang ngồi trước bàn đá trước nhà và cô có thể nhận ra ít nhiều họ là ai. Cô lại trở về nhà sau một chuyến du lịch ngắn nữa.

Cô đơn làm tôi thấy khó thở

Tôi không thường hay nghĩ đến việc mình có cô đơn hay không, thế rồi khi tôi không còn viêc gì để làm tôi lại nhớ lại mình đang ở một mình và trong tay không có gì để làm, tất nhiên tôi không nói đến thiết bị di động và máy tính.
Điều gì làm tôi cảm thấy có ý nghĩa trong cuộc đời này, có thể là công việc, nhưng cũng có những lúc nhiều công việc làm tôi không biết nên làm điều gì trước, hoặc là tôi đang mệt mỏi quá và muốn nghỉ một chút. Tôi bắt đầu suy nghĩ về tâm lý học, khi tôi biết nó có thể khiến một con người mạnh mẽ hơn bất cứ sức khỏe của một lực sĩ nào. Tôi biết rằng sức mạnh của ý chí là cần thiết hơn là 1 sức khỏe bằng xương bằng thịt. Tôi cũng nghiên cứu về hoạt động tâm lý của con người, nó có thể giúp tôi một ít, nhưng cũng có những thứ không theo một quy luật nào cả, có khi tôi đoán được, có khi tôi thấy phân vân trước một điều gì đó. Nó giúp nhiều trong tôi tiếp xúc với người khác. Tôi đã từng nghĩ đến một câu nói "sự ghẻ lạnh là hình phạt lớn nhất đối với 1 người", điều đó thật sự đúng, tôi có thể cảm thấy một người bất lực như thế nào khi bị tách biệt ra khỏi đám đông, mặc dù chính họ đang làm những điều mà tách họ ra khỏi những người xung quanh. Tôi cũng nghĩ chính những sự tách biệt đó làm nên một con người của tội lỗi, họ có thể trong giây phút xem xã hội và hạnh phúc của người khác là kẻ thủ của họ và có thể không còn gì để mất nữa.
Tôi đang suy nghĩ về vấn đề của mình nhưng không thể nào nói xa nói gần được, tôi muốn nói rằng trong những giây phút này đây tôi thấy mình cần một ai đó để ở bên, điều đó chứng tỏ rằng tôi đang yếu đuối đi trong chính con người mình. Tôi có thoát ra khỏi đó, tôi biết mình sẽ gặp khó khăn. Thế rồi khi thời gian đi qua, thì cảm giác này cũng không thể ở lại quá lâu được. Tất nhiên khi tôi còn có những thứ khác để suy nghĩ chứ không phải cứ nghĩ mãi về vấn đề cô đơn này được.
Có một người nói rằng "tôi cô độc chứ không cô đơn", chắc nhiều bạn biết rằng đây là câu nói của một nhân vật trong phim "one day", cô nữ sinh Emma đem lòng yêu người bạn lâu năm của mình, nhưng không nói ra được, cô muốn quan hệ với chàng nhưng cũng sợ rằng mình không thể níu giữ người hoan lạc, và cô nói "hoan lạc không giữ ấm ta lúc về già", đúng vậy, hoan lạc không đem lại thứ cảm giác ấm áp mà ta cần có. Và cô đơn và cô độc là 2 điều khác nhau thật, cô độc tức chỉ là 1 mình, cô đơn chính là không tìm được ai đó ở bên mình, hoặc trong lòng cảm thấy trống trải bất chợt. Trong chính lúc này, tôi cảm thấy mình cô đơn thật, tôi có thể nghĩ đến cảm xúc của mình sâu như đại dương đen thẳm trong đêm tối, và không biết đến đâu là tận cùng, và càng lúc càng lạnh lẽo.
Tôi thấy khó thở và muốn nghĩ đến những mối quan hệ kiểu như một đêm, nhiều người nghĩ rằng chắc tôi không có gì phải lo lắng, có thể đúng nhưng tôi cũng có thứ để lo lắng cho mình.
Những lúc như thế này, lại làm cho tôi muốn viết thật nhiều, nghĩ thật nhiều, và lúc này tôi lại sáng tạo ra được nhiều thứ hơn là tôi tưởng. Niềm vui ít ỏi khiến tôi thấy khá hơn và không phải sa đà vào những ý nghĩ xấu xa. Tôi không có khuyên mọi người nên sống như thế này, tôi khuyên mọi người nên tìm cho mình một người bạn để tâm sự những khi buồn chán, nhưng có qua thì cũng có lại, bạn biết đấy, bạn cũng nên ở bên cạnh những người mà đã giúp cho bạn một cảm giác dễ chịu. Họ cũng cần bạn trong những lúc cô đơn và cần ít nhất một người chia sẽ.

Chủ Nhật, 31 tháng 1, 2016

Một buổi chiều

Nắng vàng rực chiếu nghiêng trên những con đường khắp vùng quê này, Tư không biết là bao nhiêu lần cô cảm thấy bồi hồi trước những ánh nắng buổi cuối ngày như thế này. Đó là một cảm giác mà cô có được từ lúc bắt đầu trở thành một thiếu nữ, lúc đó cô có nhiều thứ để thích thú. Mơ mộng về những sự lãng mạn nhất của người con gái. Bây giờ, Tư cảm thấy mình không có nhiều thời gian cho những thứ như thế nữa, và niềm tin vào tình yêu cũng ít nhiều bị lung lay. Cô không biết trên đời này thật sự có một sự lãng mạn hay không, nó chỉ thường thấy trong phim ảnh và truyện kể.
Tư nhìn qua những cánh đồng chạy dài bất tận đến tận chân trời, Cô không thể nảo tưởng tượng nổi những nơi xa xôi đó là ở đâu mặc dù cô thường hay nghĩ được rằng ở đó cũng rất đẹp. Tư thấy như mọi thứ nặng nề cuốn ra khỏi đầu óc mình, như quãng đường này chỉ là một ít trong suốt dọc con đường về nhà của Tư mà thôi. Tư nhớ rằng có những lúc cô đi thật xa, xa hơn cả những nơi này, nhưng chưa bao giờ cô có cảm giác nhàm chán. Tư nghĩ rằng, dù chặng đường có dài đến đâu thì cuối cùng chúng cũng đưa ta đến một nơi mà ta cần đến, nơi đó chắc sẽ có niềm vui. Tư không biết được còn có những gì xảy ra trên đoạn đường còn lại, cô chỉ cần ngắm nhìn và nó ít nhiều cho cô một kỷ niệm.
Tư có khi thấy những người đi đường đang làm những việc của họ, nhưng xe lướt qua nhanh hơn, những việc sau đó chỉ mãi là của riêng họ, và có rất nhiếu những người đang làm việc của mình trên thế giới này. Có những việc xấu, và có những việc tốt, không thể nào tất cả đều là yên bình được, nó là sự đối lập, cô cũng không thể điều khiển được tất cả mọi thứ. Cô nghĩ rằng, mỗi ngày mình được sống trong cảnh yên bình chính là điều tốt đẹp nhất mà cuộc đời này mang lại cho cô. Tư cũng chú ý đến những người trên xe, họ cũng như là 1 xã hội thu nhỏ, Tư có thể thấy một số ngưới tốt cũng có một số người xấu, chính bọn họ cũng làm cho thế giới này thêm phức tạp. Có khi Tư nghĩ, làm thế nào mà có những người xấu vẫn tìm thấy cho họ một người để bầu bạn, thật chất là cô đang nghĩ về mình, cô nghĩ rằng mình không quá xấu xí, và cũng không làm điều xấu nhưng cô vẫn còn lẻ loi trong cuộc đời này. Và rồi cô lại nghĩ, những người ích kỷ thì đôi lúc họ cũng tìm thấy được một thứ để họ phải hy sinh hoặc nhượng bộ, sự nhượng bộ này vừa làm thỏa mãn người khác lại đem lại cho họ thứ họ cần. Một sự lợi dụng lẫn nhau, nhưng chí ít nó làm cho mọi người gắn kết với nhau hơn.
Xe vẫn cứ chạy, mắt Tư đã bắt đầu cảm thấy mỏi mệt, có những lúc cô thiếp đi trong cơn gật gù, và gần như là tựa vào người ngồi bên cạnh. Cô biết rằng những lúc như vậy chắc chắn họ cũng có chút khó chịu, nhưng cô thật sự không thể ngăn mình thôi ngủ gục. Rồi xe bắt đầu đi vào thành phố, nơi mà những ánh đèn đường đang bắt đầu giăng sáng lên, có thể nhìn thấy ngay những người ăn mặc đẹp đẽ trong buổi cuối ngày, một số đang trở về nhà, một số khác thì chuẩn bị cho công việc của họ vào ban tối. Tư chưa bao giờ có ý nghĩ sẽ sống trong thành phố, dù rằng có thời gian cô cho rằng sống trong thành phố là một việc khá là văn minh và có cơ hội phát triển. Nhưng nếu nghĩ lại thì, nếu có dịp, Tư chỉ muốn ở lại đây trong một thời gian ngắn như là chuyến du lịch mà thôi.
....

Thứ Bảy, 23 tháng 1, 2016

Hãy lắng nghe cách người khác nói chuyện

Hôm nay không phải là một ngày rãnh rỗi của tôi, tôi vừa mới làm xong công việc của mình, trong lúc tôi đang làm thì 1 người bạn bật một bản nhạc, mà tôi nghĩ thì nó chắc chắn là nhạc Trịnh 100%. Tôi nghĩ rằng nhất định sau khi xong việc mình phải viết một điều gì đó mà lâu nay tôi vẫn nghĩ như vậy.
Tôi thường nghe những bạn được đưa lên báo với những dòng tự bạch về mình như là 1 người năng động, hăng say hoạt động đoàn đội, và phần lớn họ thích nghe nhạc Trịnh. Đây chính là cái mà tôi định nói tới.
Nhạc Trịnh, theo tôi nghĩ nó là một nhạc không khó nghe, không khó cảm, mà giống như những bản nhạc giao hưởng, dạng nhạc nhẹ các nước mà chương trình radio thường phát. Tôi nghĩ thế, nếu nó có một cái gì đó cao sang hơn thì xin bạn đừng trách, vì tôi chỉ là một người bình thường, không phải là dạng nhà phê bình hay cảm thụ âm nhạc gì cả. Cho nên, với tôi bài nhạc phù hợp tâm trạng của mình và giai điệu hay thì tôi thích, tôi không thường hát nhạc Trịnh trong bình thường, vì ít khi lời ca của nhạc phù hợp với tâm trạng của tôi.
Vậy điều gì làm sở thích nhạc Trịnh trở thành một điều lạ đến vậy?
Lạ chính là ở chỗ, theo như những nhà phê bình thì đó là một dòng nhạc thượng lưu, có chất và chiều sâu. Tôi không phản bác, điều này khỏi nói tôi cũng thấy đúng rồi. Cái mà tôi muốn nói chính là cái mà những người thường nói là mình thích nhạc Trịnh, một sở thích không cần phải nói ra như một lời phô bày và chỉ điểm như thế, mà thật ra những gì họ nói có thật sự với cái họ đang nghĩ trong đầu, tôi tôn trọng và đề cao âm nhạc của Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, nhưng tôi cũng nói thật tôi chỉ vu vơ hát nó, hoặc nghe nó khi có tâm trạng, tôi chưa bao giờ để nó trong bộ sưu tập âm nhạc của tôi cả.
Chính điều này, bạn hãy lắng nghe kỹ những câu nói của người xung quanh mình, có lẽ tôi hơi khắc khe quá, hoặc có thái độ khinh thường người khác. Nhưng thật sự, tôi chưa bao giờ cho rằng sở thích nhạc Trịnh mà một số bạn nói là một điều chứng tỏ họ lớn hoặc có một trái tim suy ngẫm. Tôi biết rằng những người bạn của tôi, không nhiều người thích dòng nhạc thượng lưu, nhưng họ vẫn sống rất nghiêm túc và thật sự vì xã hội, chứ không phải từ những gì họ có tin tưởng vào.
Chưa bao giờ tôi nghe họ nói rằng, à phải có một mục đích, một ước mơ, phải tham gia những hoạt động thì mới phát triển được. Điều đó là không đúng, tôi thường không tin vào những người thích hoạt động, chỉ đơn giản vì họ cho rằng hoạt động khiến họ trưởng thành, tôi tin vào những người mà tự ý thức họ muốn tham gia hoạt động vì họ biết rằng điều đó giúp được điều gì đó....
Cũng như vậy, trong dòng lịch sử này, nhạc Trịnh chỉ là mới xuất hiện ở đây thôi, những người phía trước vẫn có thể là người trưởng thành dù họ không nghe nhạc này, họ không cần phải nói rằng họ thích điều gì với xã hội, tôi nghĩ, tôi chỉ nói điều mình thích với người yêu thương tôi, tôi muốn họ biết tôi nghĩ gì. Rồi sao nữa, tôi cho rằng, à, những người nói mình thích nhạc Trịnh như là một sự đánh bóng chính bản thân họ, chỉ là cách nghĩ của tôi, tôi không thích như vậy, nhưng cũng cần phải nghe thêm nhiều những điều họ nói để biết họ là người như thế nào.
Tôi chỉ muốn nói như thế, tôi thỉnh thoảng được hỏi, khi có người nghe tôi bậc nhạc Underground, ồ, tôi thật sự thích nhạc Underground, tôi cũng thích được xăm hình nữa, nhưng tôi chưa xăm hình nào cả. Tôi không cho đó là một điều gì xấu xa, có lẽ nhiều người cho nó là nhạc hạ lưu như chính cái tên gọi của nó vậy, nhưng tôi vẫn thích nghe, như tôi thích nói ra những tâm sự của mình bằng những câu nói không chút hoa mỹ. Tôi chỉ muốn nói rằng, khi buồn bực thì việc hét, nói tục làm cho lòng ta cảm thấy dễ chịu hơn, mặc dù điều đó chỉ đem lại một chút tự do, hoặc là hoang dại thôi.
Nếu bạn là một người thích nhạc Trịnh và bạn thích nói ra với người khác, thì bạn cũng nằm trong sự đa nghi của tôi, và tôi tin mình có cái gì đó không sai.

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

Từ chuyện tình của Celine Dion đến chính bản thân tôi

Tôi không nói nhiều về tình yêu, bởi vì tôi chưa thật sự yêu ai. Khi còn nhỏ tôi biết đến Celine Dion do lúc đó có tiếng vang từ phim tàu Titanic, và một người bạn của tôi thời tôi biết mơ mộng cũng thích bài hát My heart will go on, tôi cũng thích bài hát này, một bài hát thật sự hay mà không phải vì phim, tôi đang nói đến bài Unchained Melody cùng thời đó, hay bài Let it go của ngày hôm nay.
Sau này tôi còn lớn lên nữa, khi những vết thương trong lòng đã trở thành sẹo, dạ dày của tôi bây giờ thật sự dày đến độ không dễ gì bị thương nữa, và tôi cũng nhai gọn những chuyện của ngày hôm nay. Tuy nhiên hôm nay khi tôi dùng bữa chiều, tôi thấy tivi nói đến chuyện tình của Celine Dion và người chồng hơn cô 26 tuổi, không phải lần đầu tôi biết chuyện này, tôi chỉ là biết rằng anh đã rời bỏ cô vào ngày hôm nay.
Rene Angelil passed away this morning at his home in Las Vegas after a long and courageous battle against cancer.
Đó là lời của Celine Dion trên Tweeter về sự ra đi của người đàn ông của đời mình, tôi biết rằng khi sống đến độ tuổi này cô không còn quá đau khổ về những chuyện như thế này nữa, trong suốt cuộc đời chắc cô đã trải qua đủ mùi vị đắng cay lắm rồi. Dù sao thì cái kết cục này cô cũng đã biết trước, sự thật, tôi nghĩ là cô biết được rằng dù những tia hy vọng là không dập tắt, nhưng sự thật về căn bệnh như tôi đã nói nhiều lần là không tránh khỏi.
Điều mà hạnh phúc nhất của Celine chính là tìm được một người chồng luôn đứng bên cạnh cô, và giúp đỡ cô trong sự nghiệp, có thể nói là toàn tâm toàn ý, không bao giờ từ bỏ công việc để được phục vụ cô như một quản gia bên phu nhân quyền quí. Tôi thấy có rất nhiều người đàn ông phương Tây thường hay lăng nhăn và chia tay với người bạn đời của họ, dù có con với nhau rồi. Đó là lý do tại sao, đến phút cuối cùng, dù đứng trên đỉnh cao của nghệ thuật, hay là tuổi có về chiều, Celine luôn có một cuộc sống yên bình hạnh phúc. Không có những buồn phiền về cuộc sống, cô chỉ sống và biết rằng chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến.
Nếu có một thần tượng, thần tượng đầu tiên của tôi chính là cô Celine này, tôi ước gì cuộc đời của mình cũng trôi qua êm đềm như vậy. Chính cuộc tình cổ tích ngoài đời thật của cô, làm tôi tin rằng trên thế giới này thật sự còn có một người dành cho mình, dù rằng những đòi hỏi của tôi là cao quá. Tôi mong muốn có một người thật sự chung thủy suốt cuộc đời, không vì hào quang, hay tiền bạc, hay một ham muốn của riêng bản thân mà xa lánh phản bội tôi. Giống như những lời thề thốt, rằng sau này tôi có già yếu, bệnh tật và xấu xí.
Khi bạn cho rằng mình không bị trói buột bởi một thứ gì, bạn cũng nhiều lúc mong muốn có một sự giao tiếp với xã hội. Tôi chính tôi cũng biết rằng mình không thể nào sống mà thiếu đi tiếp xúc với người xung quanh, khi mọi thứ trơ nên quá phức tạp, bạn cần có một người nào đó để tâm sự cùng, hoặc bạn cần một buổi sáng thức giấc mình không phải là đơn độc trên cuộc đời này.

Thứ Bảy, 9 tháng 1, 2016

Những câu chuyện chưa bao giờ kết thúc

Thỉnh thoảng khi buồn tôi lại viết, tôi bắt đầu viết truyện từ năm 11, không phải là 11 tuổi đâu. Lúc đó, có lẽ là ngày tháng kinh dị của tôi, nhưng đáng để nhớ lắm. Ban đầu là truyện mang hơi hướng Trung Quốc, sau đó là những chuyện mang tính chuyện thường tình, đơn giản hơn, để suy nghĩ. Bây giờ thì tôi không còn hay viết nữa, bạn có biết, nhân vật của tôi đang chơi vơi giữa những mối quan hệ và những ước mơ, dự định....
Nhiều khi tôi thật sự thấy có lỗi với chính những gì mình viết ra. Đó là về truyện chữ, tôi cũng có viết mấy game di động, tôi đã hoàn thành được 1 bộ nếu như bạn có tham gia những diễn đàn cùng tôi thì biết. Và đã mở đầu 1 phần mới nhưng bây giờ tôi thật sự không có nhiều thời gian cho lắm. Tôi cũng chưa có 1 ý nghĩ nào cho nó tiếp tục, nhưng tôi sẽ làm gì đó, bắt đầu từ bây giờ. Ai biết được, mai hay mốt gì đó tôi không còn ở đây nữa.

Sự tinh tế trong mỗi người làm họ có khả năng thích ứng hơn

Xã hội này vẫn còn tồn tại những bất công, tôi đã học triết học, nhưng học là 1 chuyện, hiểu lại là chuyện khác, có người chưa từng bao giờ đọc 1 chữ nào, nhưng họ vẫn biết quy luật của sự phát triển dù không nói ra được bằng 1 khái niệm đầy đủ.
Để mở đầu những câu chuyện như thế này tôi thích nói về mình nhiều hơn, tôi thường suy nghĩ về những chuyện như thế này, và liên hệ để thấy rằng nó thật sự từ trong suy nghĩ của tôi chứ không phải là từ những suy nghĩ của người khác, nếu có 1 ai đó đọc những thứ này mà cảm thấy thích thú. Vậy là ai đó chắc cũng dễ thích ứng với tôi, còn tôi, tôi lại thích nói bằng những trang giấy hơn là qua trò chuyện.
Má tôi, tôi gọi bằng má, thường không nói chuyện nhiều với tôi, những gì tôi học được trong cuộc sống là từ những gì má làm chứ không phải từ những gì má nói. Má tôi là người ít học, mọi người đừng nói là tôi ăn nói thô tục, tôi đúng là thô lỗ vậy, và tôi cũng quê mùa như chính ngôn ngữ của mình vậy, chính vì vậy mà má không có gì về tự nhiện xã hội, hoặc là khoa học để dạy dỗ tôi và chị em tôi cả. Tất cả những gì má làm là kiếm tiền, kiếm cơm nuôi chúng tôi lớn lên. Nói ra như vậy cũng giống như kể những câu chuyện cổ tích vậy, nhưng nó đúng là một câu chuyện cổ tích. Cho dù sau này khi lớn lên rồi tôi thường hay nói với má là do má không cho con đi học thêm, không cho con uống sữa ngoại, ăn uống đủ chất, cũng chẳng dạy con học gì,... để con thông minh như người ta, nhưng tôi biết má vẫn biết là tôi đang đùa thôi, tôi thường hay đùa như thế lắm, nó khiến cho tình cảm của gia đình không phai nhạt. Tôi cũng chẳng hiểu làm thế nào mà má có thể làm cho chúng tôi hiểu được cái đạo đức của cuộc sống, tôi nghĩ là thầy cô cũng có một ít tác dụng nhưng người gần gũi với mình mới chính là người làm cho mình cái sống như vậy, tôi cũng đi học cùng bạn bè của tôi mà, không phải ai cũng ngoan ngoãn đâu, bạn biết rõ điều đó, trong 1 lớp học có kẻ mạnh kẻ yếu và bắt nạt lẫn nhau là chuyện thường ngày. Tôi cũng chẳng thể hiểu rõ những gì mà má đã trải qua để có cái nhìn với thế giới quan như thế, dù rằng chẳng biết rằng triết học Mac, hay tư tưởng Hồ Chí Minh là gì cả.
Tại sao tôi không nói đến ba tôi, vì tôi không hay nói chuyện với ba lắm, nhưng có lẽ tôi không nói đến thì đúng là con người của tôi hơn.
Nhưng bây giờ tôi muốn nói đến một việc khác.Đó là những bất công trong xã hội, tôi chỉ nói đến một chuyện như thế kia để có 1 ví dụ thôi, chỉ là tôi đi quá xa so với những gì định nói. Trong cuộc sống của chính mình tôi thấy rằng những điều bất công là thường xảy ra. Không phải là tôi thấy chán nản cuộc đời này, hoặc là người ta hay gọi là gì ấy nhỉ, à "bất mãn chế độ", không, tôi không phải như vậy. Tuy nhiên tôi tin rằng trong những môi trường thế này, những bất công là những thứ nhỏ nhặt mà thôi, nó không giết chết ai được, nếu nó làm ai đó tổn thương thì chắc là không thể nào ẩn mình trong bóng đêm im lặng được rồi. Cho nên nếu nó có xảy đến với tôi thì tôi cũng xem như là một tai nạn ngẫu nhiên mà thôi.
Bạn của tôi, tôi thường hay nói là mình không có bạn, là vì không thân cho lắm, tôi không thể nào nghĩ đến chuyện thân thiết với một ai đó mà không khiến cho họ cảm thấy khó chịu, thôi thì nên giữ khoảng cách, mọng là mọi người hiểu. Bạn của tôi thường hay than vãn về những chuyện khó chịu xảy ra xung quanh, than vãn và bất lực, mặc dù bạn cũng hiểu rằng bất công là không tránh khỏi nhưng than vãn cũng là một cách để giải tỏa cảm xúc. Nếu mình có thể chịu đựng một chút, biết đâu cả thế giới này lại bừng sáng hơn khi mình đấu tranh cho những thứ gọi là công bằng.
Tính so đo là không tốt, càng so đo thì mình càng cảm thấy đầu óc nhỏ bé lại, nặng trĩu. Tôi thường hay so đo lắm, tôi có nói về sự ghen tỵ của mình trong một bài viết gần đây rồi, đúng rồi, bây giờ tôi vẫn chưa thoát được. Tôi cố gắng học cách để cho qua tất cả mọi việc, tôi cũng khuyên bạn mình nên cho qua những thứ nhỏ nhặt, cõ lẽ khó nhưng rồi sẽ làm được.
Nếu bạn nghĩ một chút đến cảm xúc của mọi người bạn sẽ cảm thấy dễ chịu hơn, nghĩ như thế nào ấy nhỉ, à họ sẽ hạnh phúc lắm, vui lắm  khi có được những cơ hội cho họ. Và chẳng hạn, có những câu nói kiểu như danh ngôn ấy, "cho đi là không muốn lấy lại gì cả".... tôi cũng không biết nữa, thật sự tôi không quan tâm đến danh ngôn danh luận, nó không đáng để để tâm nếu như con người bạn không thật sự nghĩ như vậy. Thay vào đó bạn nên tìm một người để theo dõi còn tốt hơn là lúc nào cũng đọc một câu danh ngôn trong có vẻ giả dối và không thực tế.
Tôi thường hay nhắc đến Sandra Bullock trong những bài viết của mình, một diễn viên, có tài, nhiều người nói rằng doanh thu của phim thường được đóng dấu bằng tên của cô ấy, nhưng những gì cô ấy diển cũng đáng để tâm. Đó là một kịch bản phim tốt, thường nó nói đến xã hội, công tác xã hội nhưng chính con người thật của cô ấy vậy. Sự tinh tế trong cách tiếp cận con người, mặc cảm xúc của cô ấy dù chỉ là trong phim thôi cũng làm tôi cảm thấy rằng, đây chính là thần tượng suốt cuộc đời của tôi. Nếu có dịp, bạn nên tìm những phim của cô ấy mà xem. Sẵn nói tới phim, tôi nói luôn có lần tôi giới thiệu cho một người bạn xem phim "Before Sunrise",một chuyện tình, một người con gái gặp một chàng trai, và không cần ngại ngùng gì gửi gấm cho nhau trong lần gặp đầu tiên. Trong đó toàn là lời thoại của 2 người, nhưng nếu bạn thật sự nghe hết những điều họ nói, thì có thể tưởng tưởng thời gian còn dài hơn là bạn và người yêu của bạn bên nhau.
Nếu chúng ta có thể hy sinh được một chút, biết đâu là may mắn đến với chúng ta, rồi sau đó 9 năm, và nhiều năm ta chỉ mất một chút và có nhiều thứ, và điều quan trọng hơn là chúng ta thấy cuộc đời này trôi qua dễ dàng hơn là làm mọi chuyện trở nên rắc rối.
Tôi không muốn ai suy nghĩ về những gì mình đã sống, đó là con người của bạn, không ai khuyên nhủ được tôi, tôi chẳng muốn khuyên ai nên làm gì. Chỉ là nếu mình cảm thấy con đường mình đang đi có được sự hấp dẫn thì đó chính là cuộc sống của mình.

Chưa bao giờ xăng lại rẻ như vậy và

Tôi biết rằng những thứ tôi suy nghĩ chỉ là những thứ của riêng tôi, nó cũng gây ra những suy nghĩ từ những người khác nếu tôi nói ra, chuyện đó cũng như khi chúng ta tranh cãi về một việc gì đó. Tôi thường hay tranh cãi, tôi không đi đến kết thúc cuối cùng, và cũng không quá gay gắt bảo vệ quan điểm của mình.
Những gì tôi nghe nói trong những thời gian gần đây, và sự biến động nhiều nhất chắc là giá xăng dầu, bạn nếu cũng là người sở hữu 1 xe máy trong khoảng thời gian 2015 này thì bạn sẽ thấy rằng điều đó là đúng. Mọi người nói tại sao giá xăng của Việt Nam lại đắt đỏ hơn thế giới, sao lại như vậy nhỉ, chắc là có ăn chặn gì đó ở đây rồi. Nhưng thật ra giá xăng của Việt Nam dưới sự quản lý giá cả thị trường là phù hợp với người Việt Nam, theo tôi nghĩ là vậy.
Bạn đổ 1 lít xăng và bạn đi được một đoạn đường 60km chẳng hạn, tính ra bạn có thể tiết kiệm được khối tiền thay vì đi bằng taxi hay xe ôm. Nhưng điều tôi định nói ở đây không phải là chuyện này, tức nhiên tùy phương tiện mà lượng xăng hao phí khác nhau và có cách tính giá trị khác nhau và không phải tất cả phí đều do xăng mà ra. Nhiều người kêu ca "sao giá xăng giảm mà giá vé xe vận tải không giảm", chắc là họ chưa làm kinh doanh vận tải nên chưa biết, và cũng chưa hiểu, hay họ nghĩ đơn giản rằng cũng giống như xe bắt khách dọc đường, chỉ cần sắm 1 con xe cũ, chỉ cần tìm 1 người biết lái xe lam là có thể kinh doanh vận tải được.
Không phải thế, ngoài phí xăng dầu, mà thường là 1 phần rất nhỏ thôi, còn có thuế kinh doanh, phí bảo hiểm, bảo hành, phí duy trì đường bộ,... không biết bao nhiêu thứ khác giúp cho lưu thông đường bộ có trật tự và quản lý. Tôi chưa nói đến vấn đề "xe dù", người ta gọi vậy chứ tôi cũng không biết nó có ý nghĩa gì, chỉ biết rằng tôi đi 1 lần và không bao giờ muốn đi lại một lần nào nữa, và nó làm cho tôi chỉ dám đi đến bến xe để được an toàn. Cho nên đừng nói với tôi giá vé xe nên giảm bằng với lượng giá xăng giảm, kiểu như xăng 20 ngàn giá vé xe là 100 ngàn, thì xăng giảm còn 18 ngàn thì giá vé xe phải là 90 ngàn.
Thế mà có người chỉ vì vài lít xăng mà đánh mất lịch sự của mình, chắc mọi người cũng có đọc tin về một chàng thanh niên nào đó đánh người sau khi được nhân viên báo số lít đổ đầy bình lại cao hơn lượng xăng chứa được. Vụ việc sau đó cũng lắng xuống, cái người ta nhớ tới không phải là việc cây xăng gian lận mà là việc người thanh niên hung hăn đánh người đó. Còn việc cây xăng gian lận, giống như 1 điều người ta đã ngầm chấp nhận, khi tất cả mọi người đều kinh doanh, mà kinh doanh thì tất nhiên có hao phí.
Tuy nhiên 1 điều đặc biệt tôi muốn nói đến nữa là việc hàng loạt xe máy Việt cháy trơ khung trong năm, có bao giờ xe cộ cháy liên miên như thế này. Do chất lượng xăng chăng, chưa nghe được thông tin nào về việc xe cháy do sử dụng xăng kém chất lượng, thường thì người ta pha xăng 83 còn sót lại của năm 2014 thôi chứ không có việc gì phải mua hóa chất khác hòa vào xăng, chỉnh chip điện tử nhanh gọn hơn nhiều. Vậy lý do vì sao mà xe cháy nhiều thế? Theo tôi nghĩ có lẽ là do câu nói "đổ đầy bình giúp em" mà ra, giá xăng rẻ chưa từng thấy, và kinh tế người khá giả, với quan điểm xăng đổ vào cũng còn đó để mình sử dụng chứ đâu. Nên ai cũng muốn đổ đầy bình cho tiện, người thì cứ tưởng là đầy bình thật, còn nhân viên lại được quán triệt là đổ tràn bình. Bạn đừng nói với tôi là đổ đầy bình thì 1 số xe có gạt khóa van, ồ, cái đó là cái gạt ngu ngốc thôi, nếu nó thật sự có khóa lại thì vẫn còn có thể đổ thêm trên đó 1 chút để nó thấm dần.
Trong một điều kiện xe chạy quá nóng, hoặc là xăng không được chốt kỹ, đường thì không trơ tru gì, xăng sẽ tràn hoặc là bốc hơi lên trên yên, rồi sao nữa, bạn chắc cũng biết bình xăng có thiết bị đo mực xăng chứ, chắc nó phải có điện một chút, tất cả hợp lại thành một bếp gas dưới mông đít của bạn, thế là phùm, bốc cháy.
Khi đã bốc cháy từ đây thì thôi, đừng cố dập tắt làm gì, nhanh chóng nó tan xương ngay thôi.
Cho nên, đừng có mạnh miệng nói đổ đầy bình cho em, không tốt chút nào đâu.

Thứ Bảy, 2 tháng 1, 2016

Tôi hay ghen tỵ và thất vọng

Cũng giống như bao nhiêu người bình thường khác, tôi cũng ghen tỵ và thất vọng trong cuộc sống này. Hãy tưởng tượng dù tôi làm tốt, dù tôi không tốt tôi vẫn cảm thấy ghen tỵ với người làm tốt hơn tôi, tôi biết đó là 1 viêc xấu xa nhưng tôi vẫn có cái cảm giác đó trong đầu.
Tất nhiên tôi không nói ra, và cố gắng để những biểu cảm cá nhân ít xuất hiện nhất, nhưng thật sự là không thể, có thể nếu là tôi, tôi sẽ cười vào chính con người đang cố gắng giả tạo bên cạnh mình.
Các bạn cũng biết trong chính bản thân mình, sự ghen ghét là không bao giờ lắng xuống, nó xuất phát từ sự ích kỷ của bản thân, một khi bạn luôn là nhân vật chính, bạn một ngày càng ích kỷ với người xung quanh và cảm thấy khó chịu trước thành công của một ai đó. tuy nhiên nếu bạn ít được chú ý thì sự tự ái trong bạn là bình thường và nếu có ai đó tỏa sáng bên cạnh bạn thì bạn cũng không mấy may để ý. Tôi thường phải nhủ lòng mình rằng cố gắng kìm nén và vượt qua những thời gian như vậy. tôi phải nói rằng mình làm không tốt, người ta làm tốt hơn mình nhiều, mình không may mắn, người khác may mắn thôi. Nhưng bạn biết không, khó mà giết chết nó được.
Về sự thất vọng, là do chính tôi đòi hỏi chính mình hoặc người xung quanh đạt được những kết quả nhất định nhưng cuối cùng điều đó là không đạt được. nhất là khi bạn có quyền ra lệnh cho người khác, hãy nghĩ khi bạn là cha mẹ và con của bạn đang trong một sự kỳ vọng của bạn, bạn cho nó học đầy đủ mọi thứ, cho những trường danh tiếng, học thêm, mà cuối cùng kết quả học của nó be bét, ham chơi game, xem tivi, mạng xã hội.... sự thất vọng còn xuất phát từ nhiều khía cạnh khác. giả sử bạn yêu một người, nhưng người đó không thật hoàn hảo như bạn nghĩ, công việc của bạn không được suôn sẻ.... một vài người bạn xấu xí bên cạnh bạn....
Tôi cũng có lúc muống buông xuôi khi cảm thấy thất vọng trong cuộc sống của mình, muốn chết đi hay làm điều gì đó ngu ngốc để phá hoại niềm hân hoan của người khác, và nhiều lúc thấy như cả thế giới muốn trêu chọc mình, nhưng tôi vẫn phải kìm nén, tôi buộc phải suy nghĩ rất xa xôi, tôi phải lấy nỗi sợ hãi để làm cho cảm giác của mình khác đi. tôi nghĩ về những hậu quả sau đó, tôi có thể chết một cái chết vô ích, có thể hôm nay bạn chết được người khác để ý, nhưng chỉ những người xung quanh, quan tâm bạn, rồi họ cũng quên, huống hồ gì những người ghét bạn, họ lại càng mừng. nếu bạn phá hoại hạnh phúc của người khác, bạn trở thành 1 con quỷ ngay lập tức, ngày mai ai cũng phải dè chừng với bạn, hoặc ít nhất nó là ám ảnh trong suốt cuộc đời của bạn khi người ta nhắc đến người xấu, và rồi mọi chuyện cũng sẽ qua.
Tại sao ta không thể chờ đợi một chút, cảm giác của ta sẽ lắng xuống và dù có ghen tỵ hay thất vọng thì chúng ta cũng sẽ quên thôi, và không có một hậu quả gì xảy ra, và chúng ta cũng không mang đến sự thất vọng cho người khác nữa.
Tôi vẫn phải thừa nhận rằng, dù rất giỏi kìm chế, nhưng tôi vẫn hay ghen tỵ và thất vọng với những gì diễn ra xung quanh mình.