Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2015

Thương người ở nơi xa

Bắt đầu từ khi nào, tôi nhận ra rằng khi hai người ở xa nhau mà không có 1 thứ gì ràng buột sẽ khó có thể chờ đợi nhau được.
Tôi có những cảm giác gần gũi và thân thiện, nhiều khi cho là cảm tình nhưng như những cây trinh nữ, hay những chuyện lãng mạn thời lâu lắm rồi, tôi không có 1 cử chỉ gì là tỏ tình cả. Tôi nhớ có những khoảng thời gian chúng tôi ở bên cạnh nhau, nói cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra, nó có ảnh hưởng và chúng tôi nói về nó, ngày này qua ngày khác. Tôi cũng chưa biết được lúc đó, khi người ta cô đơn là để tìm kiếm 1 người tâm sự thật ý nghĩa đến nhường nào.
Tôi thường có thể trò chuyện với nhiều người, nhưng không phải ai tôi cũng thích thú, có điều chuyện mà tôi được nghe, sẽ chẳng có gì phải sợ khi có 1 người nào nữa biết được. Theo năm tháng tôi càng trở nên hướng ngoại hơn, nhưng rõ ràng có những chuyện tôi sẽ chẳng bao giờ nói cho ai hết. Tôi bắt đầu có tình cảm với người ta thông qua những câu chuyện của họ, không phải tất cả đều có tình cảm chân thành, thường là cố tỏ ra có một cái gì đó cố gắng, nhưng cũng qua mau hết. Tôi tưởng tượng rằng những lúc như vậy họ cũng có thể cảm nhận được tình cảm của mình. Tôi thường chỉ nghĩ vẫn vơ.
Những buổi tối tôi đi dạo trong khuôn viên trường và đi cùng 1 người nào đó, tôi không có ý gì hết, họ cũng chẳng có ý gì với tôi, chỉ là 1 câu chuyện, một ngườ bạn, như thế chắc là đủ để thời gian và mệt mỏi trôi qua. Nhưng con người ta vốn ích kỷ, tôi muốn họ mãi ở bên cạnh tôi, tôi muốn tôi là đặc biệt nhất. Bây giờ tôi tự hỏi không biết họ có chút gì đó với tôi hay không, dù sao nhìn lại tôi cũng không đến nỗi tệ, chỉ là tệ đến mức không dám nói ra lòng mình.
Khi chúng tôi chia tay, là lúc khóa học kết thúc, lúc nào cũng vậy, mỗi người 1 ngã, tình cảm của tôi chưa đến độ phải buồn sâu sắc hoặc là phải khóc lóc chia tay. Tôi cũng có suy nghĩ, không biết có còn chút gì trong lòng họ khi chúng ta không còn gặp mặt nhau hằng ngày nữa. Mọi người đều đến 1 phương trời khác, cuộc sống chắc chắn thay đổi, ngoài ra còn có nhiều người khác nữa, tốt hơn tôi nhiều lần, nó giống như khi bạn gặp 1 người bạn và thích họ, và rồi quên đi nỗi buồn khi nhớ về người cũ, cũng chính là lúc bạn nhớ về người mới.
Và tôi không thể nào thôi nghĩ về những ngày cũ, tôi không thể tìm một người mới cho mình, vì tôi không muốn rũ bỏ tất cả. Có khi đó là những thứ không bao giờ tìm lại được, nhưng đúng là cũng chẳng bao giờ trở lại nữa.
Đó là cảm giác của một người chưa có một quan hệ nào như tôi, tôi cũng muốn nói đến cảm giác của những người mà đã gắn bó với nhau bằng 1 liên hệ nào đó.
Tôi có những người bạn đã lập gia đình rồi, nhưng thường đi công tác xa nhà, và tôi biết rằng cảm giác của người chờ đợi là như thế nào. Khi mình thật sự yêu 1 ai đó, thật khó để thôi nghĩ về họ trong một chút lát, nhất là khi họ không ở bên cạnh mình. Tôi thường cho rằng đàn ông khó vượt qua những ham muốn của bản thân, tôi cũng vậy, rõ ràng không dễ gì có thể dứt được ham muốn tự nhiên đó. Tôi thử nghĩ nếu mình là 1 người phụ nữ, một người vợ đang chờ đợi chồng mình thì làm sao có thể không ghen tuông, suy nghĩ. Sao đó tôi nghĩ rằng, điều đó chắc chắn xảy ra, và càng nghĩ càng day dứt, có những giận dữ, có những nhớ mong, không biết đâu mới thật sự là cảm giác trong lòng mình.
Thương một người ở xa thật khó khăn biết mấy, tôi chỉ biết mong chờ có một chút gì đó gắn kết chúng tôi lại, cũng muốn họ sống hạnh phúc ở đó mà không nhớ về những gì đã qua. Cũng có lúc thà là nói ra thì hay hơn. Còn những người mà biết rằng người ở xa không thể thuộc về mình hoàn toàn, dù biết rằng sẽ có lúc họ trở về bên mình nhưng cũng khó thể nào quên đi những gì đã suy nghĩ. Rằng người đã từng vui cười với 1 người khác, từng nhiều lần quên mình đi trong những cuộc vui, rằng người đã phản bội mình trong khi mình chờ đợi và ray rứt.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét