Thứ Bảy, 28 tháng 11, 2015

Tạm biệt tuổi thơ

Đã lâu rồi, từ khi việc học hành quá nhiều và những thay đổi của tuổi thành niên khiến cho tôi quên đi những sở thích ngày thơ bé. Ngày xưa, tôi rất thích vẽ và tôi vẽ chỉ để mơ ước sao này để trở thành 1 họa sĩ truyện tranh. Bởi vì tôi rất thích đọc truyện tranh.
Tôi cứ tưởng chuyện đó thật là dễ dàng làm được, mọi người cũng nói tôi có khiếu mỹ thuật lắm, nhiều người bạn của tôi lúc đó thường nhờ tôi giúp bài tập vẽ, nhưng thật sự tôi chỉ có thể làm được 1 cách tương đối, đó không thể nào là 1 kiệt tác nghệ thuật.
Tôi thích đọc truyện tranh và Đoremon là tất nhiên không thể thiếu, tôi cũng đọc cả 7 viên ngọc rồng, dũng sĩ rồng thiêng, marưko, chie, conan,... và nhiều truyện khác nữa mà tôi không theo đuổi đến cùng được. Khi đó cũng như nhiều đứa trẻ khác, thường là đến những nhà sách cũ để mướn truyện về đọc, đóng thuế chân và trả tiền từng cuốn truyện, sau đó còn có những cuốn sách trong thư viện.
Tôi tự nghĩ, những người như tôi bây giờ, chắc cũng đã lớn và có gia đình, tôi bắt đầu bỏ đi thói quen đọc truyện từ khi dính dáng đến chuyện yêu đương. Tôi nói mình không yêu đương chắc không ai tin, nhưng đó là sự thật, và chắc là chuyện học hành hoặc phim ảnh làm cho tôi quên đi cảm giác của truyện tranh là như thế nào.
Tôi cũng học được những tình cảm thật sự trong những câu chuyện đó, không như nhiều người nói, truyện tranh là vô bổ hoặc chỉ cổ vũ cho văn hóa của người Nhật, tôi thấy rằng trong đó có nhiều ý nghĩa mà chính tôi và nhiều người cũng lớn lên từ đó.
Ngày nay có nhiều truyện đến độ mà tôi không thể nào nghĩ là mình có thể đọc được, nhưng nhiều trẻ em vẫn thích, như vậy nó chắc chắn có gì đó hấp dẫn, tôi cũng cho rằng những chuyện ngày nay thiếu ý nghĩa và vô bổ vì tôi không thèm ngó tới nó một lần nào.
Khi tôi lớn lên, cảm tình của tôi dành cho những đề truyện cũ là không thay đổi mấy, tôi thấy nó thật hay và có những câu truyện làm tôi nhớ mãi. Tôi không biết là từ khi nào những cảm giác đó đeo đuổi tôi và kể cả 1 số bạn nam trẻ lại thích đọc truyện ngôn tình, kiếm hiệp.
Không có gì phải lo lắng cả, khi mình cũng từng lớn lên từ những văn hóa của nước ngoài, thì bây giờ dù cho thế hệ trẻ có lớn lên từ những nét văn hóa của nước ngoài cũng có sao. Ai khi lớn lên cũng nói rằng, những người trẻ tuổi đang bị ảnh hưởng mạnh của văn hóa ngoại lai, nhưng thật sự là có nhiều xu hướng, văn hóa nội và ngoại vẫn luôn được tiếp thu từng ngày, và những người tiếp thu văn hóa, được xuất bản, chắc chắn không mấy xấu xa, và tinh thần học hỏi đó chính là điều cần thiết.
Việc con người ta thích đọc và 1 người thích đọc không có gì khác nhau ngoài câu từ, tâm hồn phát triển chính là điều cần thiết. Như học văn vậy, một số người học thật giỏi vì họ có những tình cảm và cảm xúc mạnh, cũng như chịu ảnh hưởng từ những cái sâu sắc trong 1 nội dung, một người không bị ảnh hưởng sâu sắc bởi nội dung đó có cái nhìn hời hợt hơn, nhưng điều đó không có nghĩa là họ không hiểu vấn đề.
Chi là ngày một ngày chúng ta lại lớn lên và những thói quen dần dần thay đổi, thứ làm cho ta thật sự đáng giá chính là cách thức chúng ta xử sự chứng không phải là những gì chúng ta được học.
Còn tôi, tôi không còn quan tâm đến những truyện tranh nữa vì tôi đã nhận nhiều bài học từ đó, những thứ tình cảm đơn giản nhưng dễ hiểu, dễ đi vào đầu những trẻ thơ bây giờ không cần thiết nhiều đối với tôi. Tuy nhiên nếu có thể tôi cũng muốn được đọc 1 nội dung nào đó của những đề truyện mới đây, tôi biết chúng nhất định có nhiều đổi mới hơn so với những thứ mà tôi đọc từkhi còn bé, chỉ là tôi đã tạm biệt chúng từ lâu.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét