Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2015

Quê hương tôi yên bình



Nhiều lúc thật buồn khi nghe chính những người Việt mình lại nói về đất nước mình 1 cách dè bĩu. Một số người cho rằng người Việt ích kỷ và ghen tỵ, nhưng tôi lại thấy những tư tưởng đó nhen nhóm lên vì những phương tiện truyền thông, chứ không phải là một đặc điểm của con người Việt Nam mình.

Người xấu, ở đâu cũng có cả, có khi nào bạn tự hỏi bản thân mình có chán nản trong chính công việc của mình hay không, có khi nào bạn thấy tất cả người trong văn phòng của mình là những người giả dối. Bởi vì chính môi trường văn phòng đã làm cho bạn có 1 cái nhìn về xã hội như vậy, bạn ước gì mình được thay đổi công việc, sang làm ở 1 nơi khác, mà thường là nước ngoài, bởi vì bạn cho rằng ở đó người ta trọng dụng người tài hơn là phong bì. Điều đó bạn chưa kiểm chứng được, nhưng nếu bạn kiểm chứng được thì bạn có hối hận cũng đã không kịp nữa.

Đi với xâu thì lúc nào cũng có tốt, trong 1 cơ quan nhất định bạn sẽ tìm ra cho mình 1 người bạn nào đó là ít nhất, để san sẽ những chuyện khó chịu trong người, việc chia bè kéo cánh là diễn ra thường xuyên và không phải trong phim mới nhìn thấy. Bạn bắt đầu nhận thấy rằng, người đẹp, dẻo miệng thì được coi trọng, những người thẳng thắng thì bị chà đạp, điều đó là vì bạn nhìn thấy mọi thứ như vậy và cố gắng làm theo nó, và cho đó là 1 quan điểm đúng đắn.

Bạn có hỏi những người làm công việc chân tay xem họ có cảm thấy áp lực mỗi ngày khi đi làm hay không, hay có người ghen tỵ với họ hay không. Có bao giờ họ quan tâm đến câu nói người Nhật, người Việt, nước ngoài, nước Việt hay không....? vì họ không tiếp xúc với phương tiện truyền thông đang phổ biến những xu hướng như vậy, họ không tham gia vào mạng xã hội, nơi mà những người quen hết mọi chân tơ kẽ tóc của thế giới mạng thường dạo qua mỗi ngày, đối với họ sự ghen tỵ, xấu xí của người Việt là không có. Những chuyện họ quan niệm là không dùng hàng TQ thế thôi.

Tôi thường thấy mọi người so sánh người Việt với người Nhật, bề nổi được lên truyền thông thường là những xấu xí của người mình, và so sánh với một vài hành động đẹp của người nước ngoài. Chính sự so sánh đó khiến cho người ta cảm thấy người mình thật tệ, đáng xấu hổ, nhưng nếu có 1 cái nhìn khách quan hơn, thì chuyện xấu ở đâu cũng có cả.

như 1 người Nhật nói trong một bài phỏng vấn:

“Một điều có thể thấy là người Việt Nam thường coi thường những người lao động chân tay như thợ hàn, công nhân lao động, công nhân xí nghiệp. Nhiều người trẻ chỉ thích làm trong những văn phòng tiện lợi, nhà có điều hòa.”


Nhiều người cho đó là đúng, thật sự đáng hổ thẹn, nhưng không, đất nước ta đang chuyển từ lao động chân tay sang lao động trí óc, một bài báo khác nói Việt Nam xuất khẩu nhân công, còn Hàn Quốc xuất khẩu kỹ sư, nếu chúng ta không dư lao động chân tay, không dư công nhân thì xuất khẩu đi đâu, và nếu lười biếng thì ai thuê lao động Việt Nam làm gì? sao họ không thuê lao động Nhật.


Tôi nào có xem thường lao động chân tay, cha mẹ chúng ta đều phần lớn từ lao động chân tay mà ra, chẳng ai xem thường họ cả, tất nhiên giữa người có trình độ và người không có trình độ thì sự so sánh hơn thấp là không thể không xảy ra, Tôi nhìn họ và tôi biết rằng họ không học giỏi bằng tôi, tôi tự hào về điều đó, nhưng tôi cũng chưa bao giờ lại ngay mặt họ và nói "anh là thằng dốt", chẳng ai làm chuyện đó, trừ người xấu, và phần lớn không làm điều đó, phần lớn họ có văn hóa. Và phần lớn các bạn cho câu nói của người Nhật trên kia là đúng là người khinh thường người lao động chân tay. Còn làm việc trong văn phòng tiện lợi, vậy không thích thì thích làm việc trong 1 văn phòng bình thường. Điều đó là sự thật hiển nhiên có nên nói ra hay không, tất cả con người trên trái đất này, kể cả người lao công đều thích làm trong văn phòng tiện lợi tiên tiến, đừng nói chỉ người Việt, đừng nói chỉ người trẻ. Chỉ là sự phát triển, lao động chân tay được thay thế bằng lao động trí óc, tôi có một suy nghĩ rằng, sau này nếu tất cả đều học đại học, cao đẳng thì làm gì còn có người nào làm nông mà cho mình gạo, cho mình rau, quả sạch. Từ đó tôi chưa bao giờ xem thường người nông dân cả, tôi phải biết rằng chính họ làm cho nước Việt Nam là nước xuất khẩu gạo đứng thứ 3 thế giới, rồi xuất khẩu cà phê, sữa, vải sợi...


Người Việt chưa phát triển được công nghệ kỹ thuật cao để đáp ứng được yêu cầu của thế giới, chưa nhưng rồi sẽ được, cái gì cũng có cái phát triển từ từ, từ từ và bền vững chứ không như một đất nước có thể sản xuất những sản phẩm công nghệ cao rẻ tiền nhưng không dùng được bao lâu.


Còn vấn đề văn hóa của người Việt, tôi chưa đi nhiều nên không biết được, nhưng ở gần tôi và những chuyến du lịch tôi cũng thấy có những người nước ngoài làm tôi khó chịu, cái chúng ta nhìn thấy là những người nước ngoài có dư tiền dư của và thích đi du lịch, như vậy phần nào những con người này cũng mang tính tự do, phóng khoáng và giàu có. Họ chắc chắn có một sự lịch thiệp với khả năng kinh tế của họ rồi, quen sống trong nếp văn minh rồi. Sao không nghĩ đến những câu chuyện người nước ngoài trộm, ăn cắp tiền qua thẻ ngân hàng, tổ chức nước ngoài lừa gạt người dân ta, nếu như chúng ta làm theo sự quản lý của Nhà nước Việt Nam thì sẽ không bao giờ bị dính vào những trường hợp như vậy. Không có chuyện bị đưa qua biên giới mà không được phát hiện, chính việc muốn thoát ra khỏi sự quản lý của đất nước đem đến những chuyện bất lợi cho chính chúng ta.


Tôi cũng hay xem video trên Youtube, một số người nói rằng những Video có nhiều lượt Unlike là thể hiện sự ganh tỵ của người Việt. Ồ, nút Unlike là của người nước ngoài tạo ra, không phải tạo ra cho người Việt Nam đâu, họ tạo ra vì nó có ý nghĩa là thể hiện cảm tình của 1 người với cái mà họ không thích. Nếu bạn nói nó chỉ xuất hiện ở Việt Nam thì hãy xem lại, tình trạng ở tất cả các nước đều như vậy. Tôi xem 1 video của "the voice Việt" có một bình luận "video này không có gì mà phải unlike cả, đúng là người Việt", tôi cảm thấy xấu hổ cho người bình luận câu đó, nhưng tôi cũng đi tìm đến "the voice American" và tôi thấy rằng 1 video có nhiều lượt Like và lượt Unlike thì chiếm 10%, như vậy do đâu mà có câu nói "đúng là người Việt". Và tôi nghĩ lại, chính bộ phận người này mới làm xấu mặt chính họ, vì tôi luôn tự hào là người Việt Nam, chứ không suy nghĩ "đúng là người Việt"


Và còn chế độ chính trị, chắc có nhiều bạn chưa bao giờ thấy được rằng hạnh phúc thế nào khi được sống ở Việt Nam đâu. Một số cho rằng tất cả đều chuyên chủ của bộ máy Nhà nước, đó là vì chưa bao giờ hiểu được ý nghĩa Hiến pháp nước Việt Nam. Còn tôi, tôi luôn cảm ơn vì được một chính quyền quản lý xã hội tốt đẹp như thế này, không có bất ổn chính trị, tội phạm bị xử lý nghiêm, không có vấn nạn hiếm dâm, không có khủng bố, đánh bom, không có nội chiến, không có đốt rừng, không có bạo động,... Hằng ngày tôi được làm việc, được sống, tận hưởng cuộc sống tự do, độc lập, hạnh phúc. Còn con người Việt Nam, bất khuất, không chịu khuất phục trước những thế lực bên ngoài, giữ vững con đường cách mạng của cha ông.


Không ở đâu là không có kẻ xấu, nhưng ở đất nước này, tôi thấy con người tốt nhiều hơn là người xấu, và cái xấu luôn được xóa bỏ.


Nếu được sinh ra 1 lần nữa, tôi vẫn mong muốn mình là công dân nước Việt Nam. Một đất nước hòa bình.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét