Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Chuyện Tình 1

Nếu có nhiều chuyện tình nhất thì đó chắc phải là thời còn đi học, đó chính là lúc người ta dễ bị rung động trước những bộ phim lãng mạn và muốn hiện thực nó. Tư nhớ lại nhiều những tình cảm mà cô có thời đi học, và nó chưa bao giờ đi đến đâu hết. trong nhiều số đó lại làm cô cảm thấy vui khi nhớ lại, dù sao thì cuộc sống vẫn trôi qua chỉ là có thể không bao giờ tư có thể tìm được một tình yêu nào nữa cho mình.
Một hôm trời mưa gió trong khi Tư đang chạy xe đi mua một món đồ cho người chị, không còn nhiều thời gian nữa vì cô phải đi ngay chiều nay. Trời đằng xa đang nổi những đám mây quằn quện như những cơn ác mộng trong đầu người, trong đó thỉnh thoảng lóe sáng lên những ánh chớp. Tư đang cố gắng chạy qua những cửa hàng và quan sát liệu cô có thể tìm thấy món đồ đó ở đâu nhất. gió thổi mạnh và lạnh lẽo, những người trên đường cũng đang hối hả, và một trong số họ đã dừng lại mặc áo mưa vào rồi. Chợt cơn mưa đổ xuống ngay tức khắc, Tư không còn nhìn thấy rõ con đường nữa, mưa dày hạt và xối xả. cô chạy xe lên lề đường và cố gắng tìm một mái hiên trống, cô thấy có một nhóm người đã ở trước mặt cô, họ cũng vừa dừng lại chỗ đó, mưa làm họ ướt cả rồi, và Tư cũng vậy. cô dựng xe bên ngoài mái hiên một chút và chạy vào trong đứng cùng mọi người. có thật nhiều người và mưa cũng tạt vào nhiều, dường như là không đủ chỗ cho tất cả, mặc kệ bây giờ cũng không còn quan trọng vài hạt mưa li ti nữa. Tư nhìn qua bên kia đường, có 2 cửa hàng đồ uống với những bảng hiểu giới thiệu thật bắt mắt, trong đó 1 cửa hàng mà Tư vẫn thường hay ghé qua, trong đó có vài nhóm học sinh đang ngồi trong đó.
Có lẽ trong những thời gian này việc học trò đi cùng nhau trên đường về nhà đã không còn là điều quan trọng nữa. tư nhớ rằng trong trí nhớ của cô, những bộ phim ngày xưa thường là những chuyện tình học trò bắt đầu trong lớp và được nhìn thấy trên những đoạn đường đầy cát bụi. có những khi chỉ dám tiếp cận đối phương trên đường về, còn trong lớp lại giữ khoảng cách nhất định. Điều đó cũng dễ hiểu, mặc dù là trẻ con nhưng lại có lòng tự ái rất cao, ngoài ra cũng còn có ý chí rất cao. Mặc dù có những cặp đôi thể hiện sự thân thiết ở mọi nơi nhưng người khác vẫn tiếp tục tranh giành, bây giờ chuyện đó thật sự buồn cười biết bao. Tư cũng biết những chuyện đó rồi cũng qua mau và thay đổi chỉ trong vài tuần hoặc vài ngày mà thôi, nhưng nó cũng chẳng làm ai đau lòng hết. Tư nhìn những đứa học trò bên kia quán, đang trò chuyện thật là vui vẻ, chúng cứ huyên thuyên mãi không thôi, mà Tư có thể hình dung được nội dung của những câu chuyện đó là gì, thường là về thời trang, hoặc là một người bạn cùng lớp, hoặc là một thần tượng trong một phim nào đó đang trình chiếu trên truyền hình. Chúng còn không nhận ra mọi người xung  quanh là ai nữa, mà có lẽ cũng chẳng quan tâm, thường thì một số chúng rất quan tâm đến có ai đó đang chú ý chúng, nhưng thường là không có ai chú ý nhiều nữa, ít nhất là bây giời những chuyện đó cũng không còn là bất thường nữa.
Mưa cứ mãi  không thôi, đó là những hạt mưa li ti cứ rơi xuống mãi như muốn nói rằng chừng nào đám mây phía trên tan hết mới thôi. Tư cũng không muốn ở lại chờ đợi nữa, thời gian của cô đã hết, Tư đi ra trong khi những hạt mưa bụi vẫn bay bay trong không khí. Chợt có tiếng gọi Tư từ bên kia đường, đó là một cậu trai, một người quen mà Tư đã lâu rồi không gặp lại. Tư hơi ngạc nhiên vì sự xuất hiện của cậu ta, nhưng cô cũng dừng lại, và cậu ta từ bên kia đi lại phía Tư.
-         Đã lâu rồi không gặp, chị vẫn khỏe chứ ?
-         Cũng bình thường thôi, sao cậu lại xuống đây vậy, nhà cậu ở tận thành phố mà.
-         Em có chuyện cần phải làm ở này, em không ngờ là lại gặp được chị ở đây, chị biết không bức tranh mà chị vẽ cho em được 8 điểm đấy.
-         Vậy à, vậy là tốt rồi, chị cứ nghĩ là nó thật tệ lắm. vậy giờ em định làm gì ở đây?
-         Em đã làm xong rồi, đang chuẩn bị trở về thì trời đổ mưa, và lại thấy chị dắt xe ra như thế này. Chị có bận gì không, hay ta vào trong quán nước nói chuyện chút đi.
-         Cũng được._ Tư thật sự không muốn vào nhưng cô lại không muốn từ chối cậu ta chút nào, dù sao thì cũng đã là một người bạn. tư dẫn xe qua bên kia đường và vào quán nước, ngồi gần bàn những đứa học sinh ở đó. Bây giờ chúng nhìn Tư nhiều hơn và điều Tư nghĩ lúc này là chúng có thể nghĩ là cô và cậu trai kia là một cặp, điều đó khiến Tư hơi khó chịu một chút.
Cậu ta trông không mấy khác so với lần gặp trước, dường như là không còn màu tóc vàng, chỉ là đầu tóc gọn gàng hơn và ăn mặc cũng đỡ lôi thôi hơn. Nhưng Tư vẫn nhìn thấy điều gì đó dữ dội từ cậu ấy, đó là lúc cậu ta đuổi những đứa du đãng chặn đường cô, ánh mắt dữ dằn và lạnh lẽo. Tư cũng biết là cậu ta không có đi học và cũng không phải là người đàng hoàng nhưng mỗi lúc tiếp xúc với Tư cậu ta chưa bao giờ làm cô cảm thấy sợ hãi cả. Tư cũng chưa biết tên cậu ta nữa:
-         À, mà cậu tên gì nhỉ, xin lỗi nhưng chưa bao giờ tôi biết tên cậu cả.
-         Em tên Thâm, hồi nhỏ em bị sinh non người tím tái nên cha mẹ đặt tên đó cho em. Em cũng khôn trách chị đâu dù gì thì chị em ta cũng có gặp nhau được mấy lần đâu.
-         ừ, chị cứ tưởng là không bao giờ gặp lại em nữa, em gái em có phải học trường sư phạm phải không?
-         Đúng rồi, nó học sư phạm, nhà có 2 anh em, nó sợ vẽ không đẹp lại mất bài kiểm tra nên sợ lắm, em cũng may là gặp được chị và biết chị học vẽ nên mới nhờ.
-         Chị cũng học sư phạm thôi em à, còn vẽ thì cũng tạm được chứ không có chuyên nghiệp, dù sao chị cũng nghĩ là nếu em em nó không thích thì nó cũng có thể nhờ người khác được.
-         Đâu có chị vẽ đẹp lắm, em thích nhất là cánh đồng lúa chị vẽ đó, thật sự là rất đẹp.
Tư định hỏi xem hiện tại cậu ta đang làm gì nhưng không thể mở lời, cậu ta tiếp tục nói về cái chuyện hôm xảy ra vụ Tư bị mấy đứa kia chặn đường.
-         Bữa chị bị mấy đứa kia gây sự em cũng vô tình đi ngang qua thôi, không ngờ là có thể giúp được chị, em thì không có gì giỏi hết nhưng cũng có tiếng trong đám bọn nó. Chỉ là chị đã giúp em thì em giúp lại chứ em cũng không muốn dây vào bọn nó lắm đâu.
-         Phiền cậu thật, nếu bữa đó không có cậu chắc chị bị bọn chúng nó lấy hết tiền rồi, rồi không biết còn chuyện gì xảy ra nữa.
-         Sau đó thì bọn nó có làm phiền chị nữa không?
-         Không sau lần đó chị không bao giờ gặp lại chúng nữa, mà chị cũng không đi đâu một mình nữa hết. à, bây giờ thì em gái em ra trường rồi chứ hả. nó đi làm ở đâu vậy?
-         ừ nó đi làm rồi, em và nó trở về quê rồi nó xin dạy học ở đó. Em thì đi buôn bán nuôi cha mẹ và hôm nay đi ngang qua đây thì gặp chị đây.
Tư không nghĩ rằng cậu trai lại có thể đi làm nuôi em gái đi học, Tư nghĩ rằng chắc là gia đình cậu cũng không khá gì và hai anh em nương tựa lẫn nhau. Rồi cậu ta hỏi Tư đã lập gia đình chưa, Tư khá bất ngờ về câu hỏi này của cậu ta. Tư trả lời không nhưng cô lại có những suy nghĩ sau đó. Tư tiếp tục bị ám ảnh bởi những câu chuyện tình học trò, nhưng bây giờ là những câu chuyện về những người tình cờ gặp nhau và đang ở tình trạng cô đơn. Đối với Tư điều đó không có nghĩa gì cả, nhưng Tư sợ trong cái suy nghĩ thường tình của cậu nhóc cậu có thể trông chờ vào điều gì đó giống như trong phim nhiều.
-         bây giờ thì em gái đã có thể tự chăm lo cho nó được rồi, em bây giờ chỉ cần tìm một người bạn nữa là xong, lập một gia đình nhỏ và tự lập.
-         đúng rồi, bây giờ không còn gì vướng bận nữa, cậu nên biết chăm sóc cho bản thân mình, bây giờ lấy vợ thì năm sau sẽ có con và như vậy là đầy đủ rồi.
-         nói vậy thôi chứ em chưa biết có ai chịu ưng em không nữa, chị thấy liệu em có thể có cơ hội hay không.
-         Chắc là ổn thôi, ai cũng sẽ tìm được nửa kia của mình mà._ Tư nhìn kĩ cậu trai, trông cậu ta cũng khá được, đôi mắt có chiều sâu và thân hình khỏe khoắn. cậu ta cười ngại sau câu nói của Tư, dù sao thì đó cũng là những câu nói thường hay nói và chắc cậu ta cũng nghe nhiều rồi và cũng biết rằng chuyện gì đến nó sẽ đến.
Tư chợt nhận ra là mưa cũng đã ngừng rơi rồi, Tư nhắc cậu ta và nói là mình còn phải đi mua vài món đồ nữa. cậu ta cũng nhìn thấy điều đó ngay sau đó, và đồng ý với việc dừng cuộc gặp gỡ lại tại đây. Cậu trai trả tiền nước, Tư và cậu trai cùng bước ra chỗ dựng xe. Tư chào cậu ta rồi tiếp tục đi tìm cửa hàng mà cô muốn mua đồ, nhưng trong đầu cô không phải là nghĩ ngay đến cửa hàng đó mà là hình ảnh của cậu con trai lúc nãy trong đầu cô. Tư không hiểu có phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay không, cậu ta làm Tư nhớ đến những thứ tình cảm bình thường trong cuộc sống và có những thứ gì đó giống như là con người ta phải chấp nhận: sinh ra, làm việc, lập gia đình, sinh con… có những thứ như vậy trong mỗi con người sinh ra và nhiều người nghĩ điều đó là một điều bắt buộc. Tư còn nghĩ nhiều hơn nữa, một tình yêu có thể nào đến và nhanh chóng kết thân giữa hai người, và liệu họ có thể nào sống với nhau trọn đời nếu như không hiểu gì về nhau hết. điều đó thật là tệ, Tư không nghĩ là mình sẽ lấy một người mà mình không yêu chỉ để có một gia đình và có con, và hoàn thành một cuộc sống như là 1 qui luật không bao giờ thay đổi.

Trời đã bắt đầu tan mây, những khoảng trời màu xanh đang dần hé lộ, từng mảnh một. Tư đã đến cửa hàng cần mua sắm, cô mua những thứ mình cần, trong khi đó thì cậu trai cũng đã đi được một khoảng xa và sắp rời khỏi tỉnh của Tư mất rồi. trong đầu cậu ta đang nghĩ lúc này là một chuyện không có liên quan đến công việc, cậu ta nghĩ liệu rằng Tư có nghĩ đến những điều mà cậu ta nói hay không, những điều mà cậu ta muốn nói với Tư không phải là như vậy, nhưng cũng không thể nào nói ra những điều như vậy. dù sau cậu cũng chỉ là một người ở một thế giới khác với thế giới của Tư, không phải ngại ngùng về chuyện tuổi tác, mà là cậu ta không được giỏi giang như Tư. Bây giờ cậu ta trở về tiếp tục công việc của mình và không nghĩ là sẽ tìm kiếm một ai đó để lấy làm vợ mà là làm để quên đi những gì mà cậu ta đang cố quên đi ngay lúc này. Một chuyến đi không quá xa xôi và không quá uổng công chút nào, cậu thấy trong lòng dễ chịu hơn trước.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét