Chủ Nhật, 19 tháng 1, 2014

Một Đêm Tối (up to end)

Trong những ngày rảnh rỗi, Tư thường nằm dài trên giường sau khi mọi người đã nghỉ nghơi hết. đó là khoảng thời gian mà cô cảm thấy dễ chịu nhất, bên cánh cửa sổ nhìn ra trời, màu đen tối và có gió thổi vào, Tư dường như có thể nhìn được tương lai của mình. Đêm nay không phải là đêm đặc biệt nào hết chỉ là 1 trong số những đêm đó mà thôi, mà Tư cũng chưa bao giờ để ý cô bắt đầu làm điều như thế này từ khi nào nữa chỉ là nó làm cô dễ chịu hơn nhiều sau một ngày mệt mỏi.
Tư bắt đầu nghĩ về ngày hôm nay của mình đó là một ngày với nhiều công việc, cô chỉ dạy và rồi thì qua lớp này đến lớp khác như mọi ngày. Nhưng Tư lại thấy rằng dường như mọi người xung quanh đang hoài nghi cô về con người của cô. Giống như họ nghĩ là việc cô đang làm là một điều gì đó giả dối chứ không phải là con người thật của cô. Đầu tiên là những học sinh của cô, tư thoáng nhìn thấy vài đứa nhìn cô với đôi mắt dè bĩu khi cô đi qua chúng hoặc chúng nhìn thấy cô. Điều đó thật sự gây hoang mang trong lòng cô, từ trước tới giờ Tư không nghĩ là những việc dạy học của mình gây ra điều gì đó ác cảm trong mắt của học trò. Nhưng thật sự là nó có xảy ra, cô biết là mình không thể nào chiều lòng được tất cả mọi người và nếu cô cố gắng làm như vậy mọi người sẽ không còn ai yếu quí cô nữa vì cô không phải là 1 người đáng tin cậy, cô không hoàn toàn ở về một phía. Nhưng là 1 giáo viên cô thật sự  muốn tất cả học sinh của mình đều được tiếp cận và cô muốn hiểu tất cả bọn chúng. Sau học trò của mình Tư lại cảm thấy những điều tương tự khi tiếp xúc với những  đồng nghiệp khác, họ cũng có vẻ không thật sự tin tưởng cô, vài người mời nhau về dự những bữa tiệc và cô không nằm trong đó, không phải là chuyện cô vừa mới về trường mà là không có dự cảm của họ. Cuối buổi dạy, thầy hiệu trưởng gọi Tư vào văn phòng và nói rằng có lẽ đã đến lúc Tư nên đi học thêm một chút trong năm tới để nâng cao khả năng dạy học. Tư cũng không nghĩ đó là một điều gì khác lạ, phần lớn giáo viên đều phải đi học để nâng cao tay nghề chỉ là nó thật sự đúng lúc quá làm Tư cảm thấy như đó là trong một phần của việc cô bị loại ra khỏi sự quan tâm của mọi người.

Tư chợt thở dài 1 cái, cô cố gắng an ủi mình rằng mọi chuyện chưa chắc gì là trầm trọng. điều này cũng chỉ là 1 trong số những khó khăn mà những người như cô phải chịu, còn có những người khác cũng chịu những tình huống còn khó chịu hơn nữa. tư tiếp tục nhin lên những ngọn cây ngoài cửa sổ nó là những ngọn cây thật sự đẹp trong đêm tối. Tư nhớ có những đêm có trăng bọn chúng còn đêp hơn hôm này nhiều. trong đêm tối còn có tiếng của những con côn trùng nữa, chúng kêu râm ran khắp mọi nơi Tư có thể hình dung ra tất cả bọn chúng là gì và còn biết chúng từ đâu tới nữa. Tư đưa tay lên vuốt mái tóc dài của mình, nó thật mỏng manh và mát lạnh, giống như là một cái bộ phận giả trên người cô vậy. Cô chợt nghĩ, chúng thật chẳng được công bằng gì hết, không có máu sưởi ấm cho chúng như những bộ phận khác. Nhưng chúng vẫn điểm tô cho cô một vẻ đẹp nữ tính, ngay cả chính bản thân cô cũng không thể nào đối xử công bằng với những thứ của chính cô thì việc thế giới này có những bất công không ai biết cũng là một điều bình thường lắm thôi. Nghĩ như vậy có lẽ sẽ làm cho cô cảm thấy dễ chịu hơn chăng, đó là điều mà cô có thể làm cho lòng mình thôi không còn ấm ức nữa. Tư nhìn vô tận vào phía trước, trong màn đêm bị che khuất bởi những lá cây, nhưng chiều sâu của nó vẫn hiện ra rõ ràng. Nó thật khác biệt, Tư biết có một màu cũng vô tận như vậy nhưng chữa bao giờ cô hết khiếp sợ khi đứng trước nó, đó chính là biển cả, đó là một cảm giác hãi hùng thật sự và những cơn ác mộng về nó vẫn cứ hiện ra. Dù sao thì bây giờ cô cũng êm ấm trong chăn của mình và trên chiếc giường quen thuộc, có những chuyện vẫn cứ diễn ra mà cô không thể nào khiến mình quên lãng được.
Chợt một ánh sáng vụt qua trên bầu trời, đó là 1 ngôi sao băng. Tư nhìn theo nhưng không kịp, cô không nhận ra đó có màu sắc và hình dạng như thế nào, chỉ là 1 vệt sáng dài mỏng và nhanh chóng biến mất. Tư nghĩ rằng nếu có thể khi nhìn thấy sao băng mà ước và điều ước thành hiện thực thì cô không bao giờ làm kịp vì chúng qua nhanh quá. Có lần Tư đã thức để đón những cơn mưa sao băng mà những hội thiên văn truyền nhau, đó là những đêm lạnh, và cô có thể biết là mình muốn thức dậy để nhìn một lần hơn là ngủ trong chăn của mình. Tư cho đó là một điều xứng đáng. Những  đêm đó không chỉ có 1 mình cô, những cô bạn cùng phòng cũng thức dậy, thời đó là thời của con gái và những chuyện lãng mạn như trong phim. Tư không hối hận về những thời gian đó, nó thật sự khiến cô cảm thấy mình hạnh phúc bây giờ. Ngôi sao đã đi qua lâu lắm rồi nhưng Tư vẫn nhìn vào khoảng không vô tận trên bầu trời. mắt của Tư bắt đầu muốn nhắm lại, cô nhắm lại một chút nhưng rồi lại mở ra, cô đưa tay lên bụng, đặt hai tay ở đó và nghe từng hơi thở của mình.  Ngày mai cô sẽ được nghỉ nên cô không quan trọng lắm là cô có dậy trễ hay không, chỉ cần biết là khi cô mở mắt ra cô thấy mình dễ chịu và đã có một giấc ngủ ngon.

Gió đêm bắt đầu thổi lên xào xạt trên mái nhà, mặc dù chúng nghe thật đáng sợ trong đêm tối nhưng cũng là một điều quen thuộc. Tư ngồi dậy nhìn ra ngoài đêm tối lần cuối cùng, rồi cô khép cửa sổ lại, những cơn gió không nhanh bằng cô, chúng len qua khe cửa và tan biến. Tư gọi đèn pin và tìm bắt những con muỗi lọt vào trong màn, những con muỗi luôn tìm được vào trong đấy không ai biết chúng làm bằng cách nào. Đó là việc làm mà Tư vẫn thường hay làm mỗi buổi tối giống như 1 thói quen vậy, nhờ việc này mà cô nhìn thấy hết tất cả những lỗ hỏng trên tấm màn, khi mà cuốn lại không 1 ai biết được. Tư tắt đèn và đặt mình xuống giường, bây giời mọi âm thanh đều nghe rõ mồng một. âm thanh của những con côn trùng, tiếng của con thằng lằn tách lưỡi trên tường, tiếng gió thổi bên ngoài, nhưng Tư không còn quan tâm tới chúng nữa, cô bắt đầu điều chỉnh hơi thở của mình và chìm vào giấc ngủ.

Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014

Chuyện Tình 1

Nếu có nhiều chuyện tình nhất thì đó chắc phải là thời còn đi học, đó chính là lúc người ta dễ bị rung động trước những bộ phim lãng mạn và muốn hiện thực nó. Tư nhớ lại nhiều những tình cảm mà cô có thời đi học, và nó chưa bao giờ đi đến đâu hết. trong nhiều số đó lại làm cô cảm thấy vui khi nhớ lại, dù sao thì cuộc sống vẫn trôi qua chỉ là có thể không bao giờ tư có thể tìm được một tình yêu nào nữa cho mình.
Một hôm trời mưa gió trong khi Tư đang chạy xe đi mua một món đồ cho người chị, không còn nhiều thời gian nữa vì cô phải đi ngay chiều nay. Trời đằng xa đang nổi những đám mây quằn quện như những cơn ác mộng trong đầu người, trong đó thỉnh thoảng lóe sáng lên những ánh chớp. Tư đang cố gắng chạy qua những cửa hàng và quan sát liệu cô có thể tìm thấy món đồ đó ở đâu nhất. gió thổi mạnh và lạnh lẽo, những người trên đường cũng đang hối hả, và một trong số họ đã dừng lại mặc áo mưa vào rồi. Chợt cơn mưa đổ xuống ngay tức khắc, Tư không còn nhìn thấy rõ con đường nữa, mưa dày hạt và xối xả. cô chạy xe lên lề đường và cố gắng tìm một mái hiên trống, cô thấy có một nhóm người đã ở trước mặt cô, họ cũng vừa dừng lại chỗ đó, mưa làm họ ướt cả rồi, và Tư cũng vậy. cô dựng xe bên ngoài mái hiên một chút và chạy vào trong đứng cùng mọi người. có thật nhiều người và mưa cũng tạt vào nhiều, dường như là không đủ chỗ cho tất cả, mặc kệ bây giờ cũng không còn quan trọng vài hạt mưa li ti nữa. Tư nhìn qua bên kia đường, có 2 cửa hàng đồ uống với những bảng hiểu giới thiệu thật bắt mắt, trong đó 1 cửa hàng mà Tư vẫn thường hay ghé qua, trong đó có vài nhóm học sinh đang ngồi trong đó.
Có lẽ trong những thời gian này việc học trò đi cùng nhau trên đường về nhà đã không còn là điều quan trọng nữa. tư nhớ rằng trong trí nhớ của cô, những bộ phim ngày xưa thường là những chuyện tình học trò bắt đầu trong lớp và được nhìn thấy trên những đoạn đường đầy cát bụi. có những khi chỉ dám tiếp cận đối phương trên đường về, còn trong lớp lại giữ khoảng cách nhất định. Điều đó cũng dễ hiểu, mặc dù là trẻ con nhưng lại có lòng tự ái rất cao, ngoài ra cũng còn có ý chí rất cao. Mặc dù có những cặp đôi thể hiện sự thân thiết ở mọi nơi nhưng người khác vẫn tiếp tục tranh giành, bây giờ chuyện đó thật sự buồn cười biết bao. Tư cũng biết những chuyện đó rồi cũng qua mau và thay đổi chỉ trong vài tuần hoặc vài ngày mà thôi, nhưng nó cũng chẳng làm ai đau lòng hết. Tư nhìn những đứa học trò bên kia quán, đang trò chuyện thật là vui vẻ, chúng cứ huyên thuyên mãi không thôi, mà Tư có thể hình dung được nội dung của những câu chuyện đó là gì, thường là về thời trang, hoặc là một người bạn cùng lớp, hoặc là một thần tượng trong một phim nào đó đang trình chiếu trên truyền hình. Chúng còn không nhận ra mọi người xung  quanh là ai nữa, mà có lẽ cũng chẳng quan tâm, thường thì một số chúng rất quan tâm đến có ai đó đang chú ý chúng, nhưng thường là không có ai chú ý nhiều nữa, ít nhất là bây giời những chuyện đó cũng không còn là bất thường nữa.
Mưa cứ mãi  không thôi, đó là những hạt mưa li ti cứ rơi xuống mãi như muốn nói rằng chừng nào đám mây phía trên tan hết mới thôi. Tư cũng không muốn ở lại chờ đợi nữa, thời gian của cô đã hết, Tư đi ra trong khi những hạt mưa bụi vẫn bay bay trong không khí. Chợt có tiếng gọi Tư từ bên kia đường, đó là một cậu trai, một người quen mà Tư đã lâu rồi không gặp lại. Tư hơi ngạc nhiên vì sự xuất hiện của cậu ta, nhưng cô cũng dừng lại, và cậu ta từ bên kia đi lại phía Tư.
-         Đã lâu rồi không gặp, chị vẫn khỏe chứ ?
-         Cũng bình thường thôi, sao cậu lại xuống đây vậy, nhà cậu ở tận thành phố mà.
-         Em có chuyện cần phải làm ở này, em không ngờ là lại gặp được chị ở đây, chị biết không bức tranh mà chị vẽ cho em được 8 điểm đấy.
-         Vậy à, vậy là tốt rồi, chị cứ nghĩ là nó thật tệ lắm. vậy giờ em định làm gì ở đây?
-         Em đã làm xong rồi, đang chuẩn bị trở về thì trời đổ mưa, và lại thấy chị dắt xe ra như thế này. Chị có bận gì không, hay ta vào trong quán nước nói chuyện chút đi.
-         Cũng được._ Tư thật sự không muốn vào nhưng cô lại không muốn từ chối cậu ta chút nào, dù sao thì cũng đã là một người bạn. tư dẫn xe qua bên kia đường và vào quán nước, ngồi gần bàn những đứa học sinh ở đó. Bây giờ chúng nhìn Tư nhiều hơn và điều Tư nghĩ lúc này là chúng có thể nghĩ là cô và cậu trai kia là một cặp, điều đó khiến Tư hơi khó chịu một chút.
Cậu ta trông không mấy khác so với lần gặp trước, dường như là không còn màu tóc vàng, chỉ là đầu tóc gọn gàng hơn và ăn mặc cũng đỡ lôi thôi hơn. Nhưng Tư vẫn nhìn thấy điều gì đó dữ dội từ cậu ấy, đó là lúc cậu ta đuổi những đứa du đãng chặn đường cô, ánh mắt dữ dằn và lạnh lẽo. Tư cũng biết là cậu ta không có đi học và cũng không phải là người đàng hoàng nhưng mỗi lúc tiếp xúc với Tư cậu ta chưa bao giờ làm cô cảm thấy sợ hãi cả. Tư cũng chưa biết tên cậu ta nữa:
-         À, mà cậu tên gì nhỉ, xin lỗi nhưng chưa bao giờ tôi biết tên cậu cả.
-         Em tên Thâm, hồi nhỏ em bị sinh non người tím tái nên cha mẹ đặt tên đó cho em. Em cũng khôn trách chị đâu dù gì thì chị em ta cũng có gặp nhau được mấy lần đâu.
-         ừ, chị cứ tưởng là không bao giờ gặp lại em nữa, em gái em có phải học trường sư phạm phải không?
-         Đúng rồi, nó học sư phạm, nhà có 2 anh em, nó sợ vẽ không đẹp lại mất bài kiểm tra nên sợ lắm, em cũng may là gặp được chị và biết chị học vẽ nên mới nhờ.
-         Chị cũng học sư phạm thôi em à, còn vẽ thì cũng tạm được chứ không có chuyên nghiệp, dù sao chị cũng nghĩ là nếu em em nó không thích thì nó cũng có thể nhờ người khác được.
-         Đâu có chị vẽ đẹp lắm, em thích nhất là cánh đồng lúa chị vẽ đó, thật sự là rất đẹp.
Tư định hỏi xem hiện tại cậu ta đang làm gì nhưng không thể mở lời, cậu ta tiếp tục nói về cái chuyện hôm xảy ra vụ Tư bị mấy đứa kia chặn đường.
-         Bữa chị bị mấy đứa kia gây sự em cũng vô tình đi ngang qua thôi, không ngờ là có thể giúp được chị, em thì không có gì giỏi hết nhưng cũng có tiếng trong đám bọn nó. Chỉ là chị đã giúp em thì em giúp lại chứ em cũng không muốn dây vào bọn nó lắm đâu.
-         Phiền cậu thật, nếu bữa đó không có cậu chắc chị bị bọn chúng nó lấy hết tiền rồi, rồi không biết còn chuyện gì xảy ra nữa.
-         Sau đó thì bọn nó có làm phiền chị nữa không?
-         Không sau lần đó chị không bao giờ gặp lại chúng nữa, mà chị cũng không đi đâu một mình nữa hết. à, bây giờ thì em gái em ra trường rồi chứ hả. nó đi làm ở đâu vậy?
-         ừ nó đi làm rồi, em và nó trở về quê rồi nó xin dạy học ở đó. Em thì đi buôn bán nuôi cha mẹ và hôm nay đi ngang qua đây thì gặp chị đây.
Tư không nghĩ rằng cậu trai lại có thể đi làm nuôi em gái đi học, Tư nghĩ rằng chắc là gia đình cậu cũng không khá gì và hai anh em nương tựa lẫn nhau. Rồi cậu ta hỏi Tư đã lập gia đình chưa, Tư khá bất ngờ về câu hỏi này của cậu ta. Tư trả lời không nhưng cô lại có những suy nghĩ sau đó. Tư tiếp tục bị ám ảnh bởi những câu chuyện tình học trò, nhưng bây giờ là những câu chuyện về những người tình cờ gặp nhau và đang ở tình trạng cô đơn. Đối với Tư điều đó không có nghĩa gì cả, nhưng Tư sợ trong cái suy nghĩ thường tình của cậu nhóc cậu có thể trông chờ vào điều gì đó giống như trong phim nhiều.
-         bây giờ thì em gái đã có thể tự chăm lo cho nó được rồi, em bây giờ chỉ cần tìm một người bạn nữa là xong, lập một gia đình nhỏ và tự lập.
-         đúng rồi, bây giờ không còn gì vướng bận nữa, cậu nên biết chăm sóc cho bản thân mình, bây giờ lấy vợ thì năm sau sẽ có con và như vậy là đầy đủ rồi.
-         nói vậy thôi chứ em chưa biết có ai chịu ưng em không nữa, chị thấy liệu em có thể có cơ hội hay không.
-         Chắc là ổn thôi, ai cũng sẽ tìm được nửa kia của mình mà._ Tư nhìn kĩ cậu trai, trông cậu ta cũng khá được, đôi mắt có chiều sâu và thân hình khỏe khoắn. cậu ta cười ngại sau câu nói của Tư, dù sao thì đó cũng là những câu nói thường hay nói và chắc cậu ta cũng nghe nhiều rồi và cũng biết rằng chuyện gì đến nó sẽ đến.
Tư chợt nhận ra là mưa cũng đã ngừng rơi rồi, Tư nhắc cậu ta và nói là mình còn phải đi mua vài món đồ nữa. cậu ta cũng nhìn thấy điều đó ngay sau đó, và đồng ý với việc dừng cuộc gặp gỡ lại tại đây. Cậu trai trả tiền nước, Tư và cậu trai cùng bước ra chỗ dựng xe. Tư chào cậu ta rồi tiếp tục đi tìm cửa hàng mà cô muốn mua đồ, nhưng trong đầu cô không phải là nghĩ ngay đến cửa hàng đó mà là hình ảnh của cậu con trai lúc nãy trong đầu cô. Tư không hiểu có phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên hay không, cậu ta làm Tư nhớ đến những thứ tình cảm bình thường trong cuộc sống và có những thứ gì đó giống như là con người ta phải chấp nhận: sinh ra, làm việc, lập gia đình, sinh con… có những thứ như vậy trong mỗi con người sinh ra và nhiều người nghĩ điều đó là một điều bắt buộc. Tư còn nghĩ nhiều hơn nữa, một tình yêu có thể nào đến và nhanh chóng kết thân giữa hai người, và liệu họ có thể nào sống với nhau trọn đời nếu như không hiểu gì về nhau hết. điều đó thật là tệ, Tư không nghĩ là mình sẽ lấy một người mà mình không yêu chỉ để có một gia đình và có con, và hoàn thành một cuộc sống như là 1 qui luật không bao giờ thay đổi.

Trời đã bắt đầu tan mây, những khoảng trời màu xanh đang dần hé lộ, từng mảnh một. Tư đã đến cửa hàng cần mua sắm, cô mua những thứ mình cần, trong khi đó thì cậu trai cũng đã đi được một khoảng xa và sắp rời khỏi tỉnh của Tư mất rồi. trong đầu cậu ta đang nghĩ lúc này là một chuyện không có liên quan đến công việc, cậu ta nghĩ liệu rằng Tư có nghĩ đến những điều mà cậu ta nói hay không, những điều mà cậu ta muốn nói với Tư không phải là như vậy, nhưng cũng không thể nào nói ra những điều như vậy. dù sau cậu cũng chỉ là một người ở một thế giới khác với thế giới của Tư, không phải ngại ngùng về chuyện tuổi tác, mà là cậu ta không được giỏi giang như Tư. Bây giờ cậu ta trở về tiếp tục công việc của mình và không nghĩ là sẽ tìm kiếm một ai đó để lấy làm vợ mà là làm để quên đi những gì mà cậu ta đang cố quên đi ngay lúc này. Một chuyến đi không quá xa xôi và không quá uổng công chút nào, cậu thấy trong lòng dễ chịu hơn trước.

Thứ Sáu, 10 tháng 1, 2014

Câu chuyện đầu tiên

Hôm nay tôi sẽ viết câu chuyện đầu tiên trong những câu chuyện sắp tới mà tôi sẽ viết, đây chỉ là cái gì đó giúp tôi nhớ lại những thứ đã qua trong cuộc sống của tôi, và một ngày nào đó nếu như tôi có muốn nhớ lại.
Trên một chuyến xe về nhà, Tư đứng đợi xe tại một ngã tư quen thuộc, đây không phải là lần đầu nhưng có lẽ là lần cuối cùng cô bắt xe tại đây. Phía sau cô là tiếng nhạc beat của một cửa hàng âm thanh và nó rất lớn, tuy vậy không làm cho người ta cảm thấy khó chịu vì dường như người bắt đã không dùng bass. Những bản nhạc được chế lại theo phong cách remix rất sôi động và quen thuộc để người ta có thể nhẩm theo vài đoạn. Tư để hành lí của cô dưới chân, tay chỉ cầm vài thứ quan trọng và nó có thể nhẹ và cô chịu được lâu khi đợi ở đây, Tư biết còn khoảng 20 phút nữa thì xe mới đến nhưng cô không muốn ngồi uống nước hay ăn uống như mọi khi. Những dòng xe cộ vẫn tấp nập chạy trên đường và Tư nhìn thật chi tiết vào những người đi qua đó.
Có một người đàn ông đến bắt chuyện với Tư, ông ta đội chiếc mũ bảo hiểm, khi ông ta đến Tư cứ nghĩ là ông ta sẽ hỏi đường, nhưng không phải ông ta hỏi Tư đi về đâu. Tư  biết được ông là cò xe, người mà sẽ ăn hoa hồng từ tài xế khi dẫn được khách, điều làm Tư ngạc nhiên là bởi vì lúc trước là một người thanh niên mập mạp, cô khôn biết là có sự thay đổi gì ở đây. Cô cũng không nói là mình đã đặt xe trước rồi, thường thì cô sẽ nói với họ như vậy. Ông ta nói rằng có những người bà con làm quan chức nhưng chẳng bao giờ ông ta muốn nói chuyện vì họ toàn nói về ông này bà nọ và ông không biết nói gì trong những câu chuyện như vậy. Tư tưởng tượng ra viễn cảnh của một người đàn ông tha hương cầu thực ở xứ người và không có nhiều người thân ở bên cạnh, ông cũng không nói gì về người vợ, nhưng có lẽ là người vợ cũng đang làm một việc gì đó gần đây, có thể là khu siêu thị gần đây, hoặc là 1 khu công nghiệp nào đó, và người vợ này có một bà mẹ 2 chồng, và hiện giờ bà mẹ này đang nằm ở nhà trong bệnh tật. không nghe ông ta nói đến con có thể ông ta không có con hay là thái độ thờ ơ của Tư làm ông ta dừng kể đến đó, sau đó ông ta bỏ đi có thể là tìm được một người khách khác có thể cần ông hơn…
Những chiếc xe bus dừng lại trạm này nhiều hơn những chỗ khác mà Tư biết, và họ những người lơ xe luôn thật sự nhiệt tình kéo khách. Tư thấy một vài người vẫy tay từ trong xe và miệng nói gì đó từ đằng xa cho tới khi tới gần. cô nghĩ rằng họ muốn thật nhiều khách vì đây là tuyến mà khách bị chia sẽ nhiều nhất, mà công việc của họ là phải làm thế. Có một người đàn ông, trông già hơn cả những người thân trong nhà Tư, có thể bằng tuổi với cha cô, tóc màu bạc và dáng người gầy gò, xe đậu phía bên phải Tư nhưng người đàn ông chạy xuống và vào hẻm bên trái Tư để kéo khách, đó là những người công nhân từ khu công nghiệp bên trong. Một lúc sau Tư thất ông chạy ra và một nhóm người cũng chạy ra, nhưng lại thất vọng họ không đi đến chiếc xe đang đợi đó, họ dừng lại phần lớn, chỉ có 1 người đi tới. người đàn ông dừng lại hỏi 1 cô gái mà chạy ra cùng ông, có lẽ là hỏi đi đâu, Tư không nghe được vì tiếng nhạc và tiếng xe quá ồn ào, chỉ có thể đoán như vậy, và nhanh chóng người đàn ông chạy nhanh trở lại xe của mình. Tư nhìn theo ông với sự thương cảm, cô tự hỏi có cần phải là nhiệt tình với công việc như vậy không, và so sánh với nhân viên của những tuyến xe bus khác mà cô đã đi qua. Nhưng cũng có những nhân viên ngồi trong xe vẫy gọi, Tư thấy đó là 1 anh chàng khá sáng láng với làn da trắng và thân hình đầy đặn, với nụ cười thật tươi, những cô gái làm công nhân chờ xe bus cũng cười khi bước lên xe, có lẽ họ đã quen nhau lắm rồi.
Rồi xe của Tư cũng đến, cô bước lên xe và bỏ lại cái ồn ào ở bên ngoài, giống như bước vào một không gian khác, với máy lạnh và tiếng nhạc, mọi người trò chuyện nhỏ nhẹ. Cô cũng thích nghe những câu chuyện trên xe, nhưng không bắc chuyện với nhiều người, Tư nhớ lại lần cô bắt chuyện với 1 người là khi cô nhìn thấy người phụ nữ có một đứa con gái bị bệnh chàm, chân và tay của bé nổi đầy những vết loang lỗ, điều đó thật là tội nghiệp. cửa kính nhìn ra bên trái, Tư nhìn những chiếc xe chạy trong lòng đường, những chiếc xe cũng chở khách đi về cùng 1 hướng, mọi người trong xe đều khá mệt mỏi, trời cũng đã gần 4 giờ chiều rồi. hôm nay có vẻ như xe chạy chậm hơn mọi ngày, đoạn đường trong thành phố không làm cho Tư cảm thấy thích thú gì nhiều, cô thích nhìn trên cánh đồng nhiều hơn, tầm nhìn lúc đó kéo tận ra chân trời. Tư nhìn thấy một dải những hàng cây có những cái gì đó màu trằng phía trên, giống như là có hàng ngàn con cò đang đậu trên các cành cây đó, nhưng khi xe chay ngang qua, Tư nhìn thấy đó không phải là những con cò, mà là những bông hoa xứ, những cây xứ cao được trồng thành một mảnh vường thật rộng phía đó, trông thật đẹp mắt, nhưng xe cũng mau chóng chạy qua đó, Tư cảm thấy tiếc một chút. Rồi trời bắt đầu về chiều mặt trời không còn chói chang nữa, nó chuyển dần sang màu đỏ và tạo ra một ranh giới rõ ràng với màu mây, nó cũng to lớn hơn. Những ánh nắng chiếu bây giời thành những tia xuyên qua khung cửa sổ, đôi lúc là những ngọn cây, mái nhà ở đằng xa dọi lại, chạy thoan thoát qua những khuôn mặt người. trong xe không phải ai cũng còn thức, họ ngủ mệt trong cái nắng chiều và tiếng ồn của động cơ xe, không có gì có thể đánh thức họ. và xe cứ chạy tới, cảnh vật từ từ chuyển dần vào màu đen…
Xe dừng lại bỏ khách dọc đường, từ những nơi cách bến đỗ thật xa, có khi hàng tiếng đi xe máy, bây giờ Tư mới có dịp nhìn những người này rõ hơn, qua tiếng nói và cử chỉ của họ. trước đó xe dừng lại tại một trạm nghỉ, tài xế thì thu tiền xe, hành khách thì xuống đi vệ sinh và hít thở chút không khí trong lành. Tư không muốn xuống vì cô không thích không khí ngoài đó nhiều, khi cô không có ai để trò chuyện, việc xuống xe cũng chẳng đề làm gì hơn ngoài sự lạc long. Tư thấy người bán hàng rong rao bán trứng cúc, và một người nữa rao bán khoai lang luộc. Tư nhìn thật kĩ vào họ, và cô tự hỏi mỗi ngày họ kiếm được bao nhiêu tiền từ cái nghề này và chẳng lẽ không còn nghề nào khác hay sao, người nọ xuống người kia lên, có vài người mua trứng cúc, nhưng họ không mua khoai lang, Tư định mua khoai lang cho người đàn bà nhưng lại nghĩ đến chuyện khác nữa, cô dùng dằng và cuối cùng không mua nữa. Tư nhìn hai người bán hàng từ đầu đến chân, một người đeo 2 chiếc nhẫn vàng và 1 chiếc cẩm thạch, người còn lại đeo bông tai vàng, họ mang đôi dép nhựa tầm thường và gót chân bị chai sạn bị dính nhiều bụi đường. Tư lại không hiểu tại sao họ có thể có vàng để đeo mà lại phải đi buôn bán như thế này, chẳng lẽ đó là vàng giả hay sao, nếu như vậy tại sao họ không chọn cách không đeo thì tốt hơn, hay cả gia tài của họ chỉ có vậy và đeo vào người thì tốt hơn hết là để ở nhà. Là người phụ nữ, chẳng ai lại chẳng muốn mình xinh đẹp cả, có thể đối với những người này chỉ cần được đeo những trang sức như vậy là họ cảm thấy hạnh phúc rồi. Cuối cùng thì Tư cũng không thể biết được chính xác là họ đang nghĩ gì, xe tiếp tục chạy, người bán trứng cúc có giang xe và cô ta xuống tại một ngã tư trên quốc lộ.

Cũng đã gần về đến bến, xe dừng lại một bến phụ mà Tư lúc nào cũng cảm thấy nó mất thời gian của cô, vì xe vòng vào một con hẻm rồi lại vòng trở ra. Nhưng đó là điều mà những người khác mong chờ, từ khi có trạm dừng này, chưa bao giời Tư không thấy xe dừng lại trạm đó. Người phụ nữ bước xuống xe là một người trung niên nhưng da mặt lại nhăn nheo, Tư nghĩ nó giống như là bị phẩu thuật nhiều lần và bị chắp vá như những mảnh vá áo, tất nhiên không đến như vậy. Thỉnh thoảng trên mặt Tư nổi vài nốt mụn Tư đã cảm thấy khó chịu rồi, huống hồ gì với một khuôn mặt như vậy, Tư không biết cô có thể làm gì hơn hay là đau khổ thế nào. Xe đã về đến bến, có cổng hoa phía trước và bảng vu quy, vậy là hôm này là đám cưới của một trong những chị em của hãng xe, chắc là mọi người sẽ bận rôn lắm, vì không thể nào vừa tiếp khách vừa ăn tiệc được. Từ trong xe Tư nhìn thấy anh chàng tài xế xe phụ bên ngoài cười duyên với ai đó trong một tiệm quần áo, Tư ngoái lại nhìn đó là 1 cô gái khá duyên dáng, có biết đâu được đây lại là một chuyện tình nào đó giữa những người có cơ hội được gần nhau như thế này…